*..Một ngày nọ , “Tình Yêu” và “Tình Bạn” gặp nhau
và ” Tình Yêu hỏi rằng
” Tại sao bạn tồn tại trong khi đã có tôi tồn tại ?? ” ….
“Tình Bạn” mỉm cười và đáp
” Để đặt Nụ Cười vào những nơi mà bạn để lại Nước Mắt “..*
Khi mà một thói quen đã trở nên rất khó bỏ người ta gọi đó là “nghiện” . Bởi thế mà cần phải “cai”, phải “bỏ”; nhưng một khi bỏ rồi mà vẫn “ngựa quen đường cũ” thì lại càng khó bỏ lần nữa.
Ví như Nghiện Facebook, không phải là không thể bỏ, nhưng bỏ rồi người ta vẫn quay trở lại đó thôi. Một ngày Em có thể đăng 3-5 status, và người ta gọi Em là Nghiện Facebook.
Nhưng nào ai biết một ngày tâm trạng em hỗn loạn lắm, muốn “xả” vì thế em mới lên facebook và những status đó là hậu quả của sự hỗn loạn trong tâm trạng của người viết là Em đây.
Hoặc đơn giản như vẫn có thói quen vào Blogviet mỗi ngày, thằng bạn thân nó bảo mày nghiện nghe nghiện đọc blogradio rồi. Thực ra thì em vào Blogviet bởi vì ở nơi đó có những tâm hồn đồng cảm, đọc những bài viết của người khác đôi khi em thấy chính mình ở trong từng câu chuyện của họ; em viết bài gửi Blogger bởi vì ở nơi đó em có thể chia sẻ những câu chuyện của em với nhiều người, nhận được những lời động viên của họ.
Vào một forum quen thuộc nào đó cũng là một thể loại “Nghiện”. Cài trang forum đó làm trang chủ, mỗi lần mở máy là ghé vào đó đầu tiên, lên shoutbox đăng một cái mặt cười mặc dầu chẳng có ai. Rồi lật tung forum chỉ để đọc lại những bài viết cũ của em, đọc những lời bình luận của mọi người, để rồi cảm giác cũ, tâm trạng cũ ùa về. Anh biết không những lúc đó em đang đi tìm lại những kỷ niệm cũ, những kỷ niệm ngọt ngào của một thuở hạnh phúc.
Và em cũng là một con nghiện Café Muối, tình cờ nghe trên Blogradio về câu chuyện café Muối, tự nhiêm muốn nếm mùi vị của ly café muối như thế nào, em nhớ đó là hồi năm hai. Gõ google và thật may mắn là trên cái đất cố đô có một quán café muối trên đường Nguyễn Lương Bằng. Và kể từ đó, cái bàn ở góc quán luôn dành cho em, café Muối và một mình. Khoảnh khắc đó em đang đi tìm bình yên đấy anh ạ!
Còn nữa, thói quen đạp xe một mình đi dọc đường chỉ để ngắm nhìn dòng người hối hả qua lại; đó cũng có thể gọi là một loại nghiện. Nhiều người kể cả con bạn thân của em nó bảo “Chẳng ai như mày, ngồi trong nhà chả thích hơn đạp xe ra đường mà hít bụi ah”. Nó đâu thể biết đặt mình ở vị trí tĩnh nhìn dòng người qua lại cũng rất thú vị lắm chứ.
Và còn nhiều “cơn nghiện” khác nữa, nhưng mà thực ra em chẳng muốn bỏ, muốn cai một cơn nghiện nào. Bởi vậy nếu yêu em – yêu một con “nghiện” Anh có dám không?
Anh này, nếu anh yêu em!
Anh có thể đừng cằn nhằn nếu lên facebook mà trang chủ hiện lên toàn status của em thôi không? Chỉ cần anh lặng lẽ đọc và like nó thôi cũng được, không cần comment, chỉ cần thế thôi em cũng thấy ấm áp vì biết rằng anh đã đọc chúng. Đôi khi những status đó là dành cho anh đấy chàng trai ạ!
Anh có thể tập nghe Blogradio ,đọc những bài viết Blogviet không anh? Có thể sẽ có những điều chẳng bao giờ em nói với anh, lên Blogviet biết đâu anh sẽ bắt gặp những bài viết của em trên đó. Và biết đâu ở đó có những bài viết em viết cho riêng anh thì sao.
Và anh cũng sẽ vào forum quen thuộc mà em hay vào chứ, không cần anh đăng ký nick, chỉ cần anh đọc những bài viết của em, những bài viết cũ về một chàng trai nào đó không phải anh- chàng trai cũ của em để hiểu về em như thế nào, để biết yêu em nhiều hơn và không làm tổn thương em một lần nữa không anh? Còn nữa, đọc xong đừng có mà ghen vô cớ nhé, đó chỉ là quá khứ thôi mà.
Và chàng trai ạ! Đừng than vãn khi mỗi lần đi chơi em lại bắt anh đi cùng đến quán café Muối anh nhé. Và cũng đừng nhăn mặt khi em gọi café Muối cho anh, nó không có vị đắng của ly café đen mà anh hay uống đâu, nhưng lâu dần sẽ quen. Uống café Muối giống như một cách trải đời anh ạ. Nếm qua sẽ thấy vị hơi đắng nhưng mằn mặn, là sau cùng là thấy ngọt. Tin em đi, vài lần sau người rủ đi café Muối sẽ không phải là Em mà là Anh đó; sẽ có thêm một “con nghiện” café Muối nữa đấy.
Nếu một ngày nào đó em bắt anh vứt con xế cưng của anh ở nhà để gồng mình đạp xe đạp chở em đi dạo anh nhá. Em thích như thế, những lúc nhìn thấy lưng anh đẫm mồ hôi đạp xe lên dốc em thấy mình được bảo vệ, thấy mình thật sự nhỏ bé trước anh.
Em nghiện nhiều thứ lắm anh ạ! Nếu có thể viết ra thì cũng phải dành cả ngày trời với hơn cả mấy chục trang giấy chứ ít đâu. Vậy nên, Anh có thể yêu một con nghiện như em không?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
"Điều lớn lao nhất tôi học được trong suốt những năm sống ở xứ người đó là: chẳng thứ gì từ trên trời rơi xuống, mọi thứ đều phải đánh ...
-
Anh sẽ về chứ? Ừ, anh sẽ về khi trời hết mưa.. Khi trời hết mưa? Phải? khi trời hết mưa, nắng nhẹ nhen nhóm và anh sẽ đến với em khi cầu vồn...
-
Trong một mối quan hệ, nếu không biết xây dựng niềm tin thì mãi chỉ là người lạ biết tên nhau :") Bao nhiêu lần ngồi sau ...
-
"Cuộc sống không dễ dàng, nhưng lại rất đáng sống. Và nếu sống đúng, chỉ cần một lần là đủ" Kỷ niệm là những viên kim cương lấp lá...
-
Món pudding xoài có màu đẹp mắt, mát lạnh và ngọt dịu sẽ là món tráng miệng tuyệt vời cho cả gia đình trong những ngày hè nóng bức. N...
-
V iệt Nam có 3000 hòn đảo lớn nhỏ trải dài từ biển Bắc đến Biển Nam, trong đó có cả những hòn đảo nổi tiếng xinh đẹp và thơ mộng với bờ biển...
-
"Đối với tôi lúc này, điều có thể làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc và thanh thản không còn là đạt được thứ mình muốn nữa, mà là có thể từ...
-
"Em đã quên mất một điều Người con trai ấy nói rằng "" Yêu Em"" Nhưng người con trai ấy không nói rằng "...
-
"Đôi khi cũng nên dừng lại làm người khách qua đường, nhìn về cuộc đời đang trôi nhanh. Cuộc sống sẽ tốt đẹp, nhiều giá trị hơn khi khô...
-
"Con người ta có văn hóa không phải khi ở trong trạng thái cân bằng, mọi thứ suôn sẻ… mà chính là lúc khủng hoảng, đổ vỡ hoặc bấp bênh…...
.gif)
.gif)
.gif)
No comments:
Post a Comment