Nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn thua : Thua hiện thực, thua thời gian, thua vật chất, thua áp lực "
Em đã yêu như chưa bao giờ hết yêu - tình yêu của em là sự khờ dại nhưng em vẫn chạy theo nó cho tới khi có bức tường ngăn cách, em vẫn gửi theo gió những lời thân thương nhất trao đến anh. Có khi nào em yêu được một người như em đã yêu anh nữa không?
Tiếng sáo ấy giờ đã không còn vang bên tai một cô bé trầm lặng, luôn suy tư về một người - một người chỉ xuất hiện trong mơ. Đúng, chỉ có trong mơ mọi thứ mới tuyệt diệu đến như thế. Người ấy bước bên em, yêu em lãng mạn và nồng cháy. Nhưng giờ đến giấc mơ cũng không còn nữa, làm sao quên được đây? Cánh cửa ấy khép lại, trong bóng tối vẫn có người quan sát từ phía xa xa, nhưng ánh điện sáng đã trở thành một màn đêm u tối.
Trong một căn phòng khác, nó trở nên lạnh lẽo và mất cảm xúc. Rồi một giọt nước, hai giọt nước, ba giọt nước… từ từ xuất hiện làm cay cay khóe mắt, dần dần bao phủ hết hàng mi yếu ớt. Từng giọt, từng giọt lăn dài hai bên má, khiến những mảnh ghép trái tim trở nên vô dại, lần sâu trong ý thức vô can.
Trong một căn phòng khác, nó trở nên lạnh lẽo và mất cảm xúc. Rồi một giọt nước, hai giọt nước, ba giọt nước… từ từ xuất hiện làm cay cay khóe mắt, dần dần bao phủ hết hàng mi yếu ớt. Từng giọt, từng giọt lăn dài hai bên má, khiến những mảnh ghép trái tim trở nên vô dại, lần sâu trong ý thức vô can.
Rất rất muốn nói chuyện với anh nhưng chỉ sợ rằng có nhiều thứ sẽ vỡ òa trong lời nói ấy. Thà rằng cứ âm thầm chịu đựng nhìn anh vui đùa với người khác mà coi như không có em ở đó- giống như việc đã chịu đựng cảm giác ấy 3 năm qua. Viết rồi xóa, suốt 3 năm em đã tồn tại cuộc sống sinh viên vậy đó.
Thích một người xa lạ, cùng một thế giới nhưng chẳng khác gì thuộc về hai thế giới khác nhau. Bên nhau nhưng chưa một lần nào mở lời trò chuyện cùng em. Khó chịu lắm chứ anh khi con tim không theo sự điều khiển của ý chí. Đâu ai muốn có sự tồn tại của tình cảm đơn phương, nhưng nỗi khổ đâu ai giải thoát được nó. Nó chen chúc, trà đạp sâu vào con tim yếu đuối này.
Mỗi lần nhìn anh nó lại vỡ òa trong góc tối, rồi lại lu mờ đi, rồi lại vỡ tan… Cứ như vậy thành nỗi đau thầm lặng, nép kín trong góc nhỏ nhưng đau lắm, đau đến nỗi muốn nấc cũng không nấc thành tiếng nữa. Khuôn mặt ấy đến khi nào mới thôi không hiển hiện trong tâm thức em nữa đây, có khi nào không anh?
Thích một người xa lạ, cùng một thế giới nhưng chẳng khác gì thuộc về hai thế giới khác nhau. Bên nhau nhưng chưa một lần nào mở lời trò chuyện cùng em. Khó chịu lắm chứ anh khi con tim không theo sự điều khiển của ý chí. Đâu ai muốn có sự tồn tại của tình cảm đơn phương, nhưng nỗi khổ đâu ai giải thoát được nó. Nó chen chúc, trà đạp sâu vào con tim yếu đuối này.
Mỗi lần nhìn anh nó lại vỡ òa trong góc tối, rồi lại lu mờ đi, rồi lại vỡ tan… Cứ như vậy thành nỗi đau thầm lặng, nép kín trong góc nhỏ nhưng đau lắm, đau đến nỗi muốn nấc cũng không nấc thành tiếng nữa. Khuôn mặt ấy đến khi nào mới thôi không hiển hiện trong tâm thức em nữa đây, có khi nào không anh?
Em thích cái tên của anh, vừa đẹp lại tạo cảm giác dịu dịu. Nụ cười của anh, ánh mắt ấy. Nhiều lúc em vô tình chạm mặt với anh, anh nở nụ cười không hiểu ý là gì, mà em cũng không cần biết. Rồi lại mộng mơ, lại cho rằng anh quan tâm đến mình, nhiều lúc ảo tưởng đến quá mức, mơ mộng đến mối tình đẹp đẽ giữa em và anh. Nhưng mỗi lúc như thế là những lúc em tự thấy mình yếu đuối nhất vì giật mình tỉnh lại, chẳng bao giờ anh thuộc về em. Em yêu đơn phương, em đọc những blog về tình yêu đơn phương để xem có những ai đồng cảnh ngộ với mình, để tìm ra lối thoát.
Anh à, giữa chúng ta sắp có một khoảng trời bình yên rồi phải không, thời gian có khép lại khoảng lặng trong tim em không? Chúng ta sau hơn một tháng nữa thôi sẽ mãi mãi không gặp lại nhau nữa, em sẽ luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất cho anh. Em sẽ không nói lời tạm biệt vì em chẳng là gì của anh, không có một chỗ đứng trong trái tim anh. Em và anh gặp nhau cũng chỉ là điều tự nhiên, và sự chia xa cũng chỉ là tự nhiên mà thôi. Em cũng sẽ không khóc, vì em có quyền gì đâu để khóc. Bạn bè thân thiết cũng không phải, người yêu thì càng không. Chúng ta chỉ mang danh là người cùng xóm trọ, chỉ thế thôi.
Vì yêu anh em đã viết nên những thứ lãng mạn của cuộc sống. Em không hiểu tại sao ngoài người thân và một số lí do khác, em lại lấy anh làm nguồn động lực của cuộc sống hiện tại. Có anh, em trở nên vui vẻ hơn, Có anh, em yêu cuộc sống hơn, em yêu sự trong lành, tinh khiết vào mỗi buổi sáng sớm. Yêu những cơn gió chiều nhẹ mát mẻ, yêu mê say không gian nhà thờ mỗi khi hoàng hôn buông xuống. Yêu ca hát, thích có cuộc liên hoan xóm trọ. Dường như với em, chỉ cần có anh ở gần, là em đã thấy hạnh phúc.
Hôm nay, cũng như những lần khác anh về, em lại trở nên buồn bã và bất lực. Em không dám quay mặt ra chào anh vì em không muốn nhìn vào mặt anh, em sẽ lại nhớ, rất nhớ. Trời cũng đang mưa kìa, lòng em cũng gợi cơn mưa hoài. Làm sao đây, em vẫn biết anh sẽ quay trở lại trong thời gian gần nhất, nhưng hình như mọi thứ tình cảm em dành cho anh, cũng như nhiều lần chờ đợi trong vô vọng nó sắp tan chảy hết rồi. Sắp có sự chia xa không bao giờ gặp lại giữa chúng ta nữa. Mỗi ngày thời gian một ngắn lại, biết đâu trong năm sau, em nhận được tin mừng của anh thì sao. Anh ra trường chắc sẽ đi làm rồi lập gia đình. Đó là qui luật tuần hoàn thôi, vòng xoáy cuộc đời mà. Cuộc sống của em không thuộc về anh và ngược lại.
Sau này, có lẽ kỉ niệm về anh là người mà em “yêu” chứ không phải là người em thích như bao mối rung động thoáng qua. Em đã yêu như chưa bao giờ hết yêu - tình yêu của em là sự khờ dại nhưng em vẫn chạy theo nó cho tới khi có bức tường ngăn cách, em vẫn gửi theo gió những lời thân thương nhất trao đến anh. Có khi nào em yêu được một người như em đã yêu anh nữa không?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
No comments:
Post a Comment