** Bạn không ở hoàn cảnh của tôi, chưa hiểu tôi thì không đủ tư cách để phán xét hay xúc phạm.
*** Đừng vội đánh giá khi ""chỉ biết hình ảnh và những thứ âm thanh bên ngoài"""
Hà Nội mùa này mưa nắng thất thường, bất chợt nắng, bất chợt mưa, giống như em bất chợt vui buồn rồi vu vơ hờn giận. Vẫn biết em cười vui bên người khác, em giận hờn thì bên cạnh cũng nào đến lượt tôi, nhưng trái tim yêu thương lại chẳng theo như lẽ thường đã nói, mỗi ngày lên giảng đường đều lặng lẽ ngồi phía sau em.
Tháng năm sang rồi, khi xanh thẳm tán cây sân trường rải rác sắc tím bằng lăng. Sắc trời trong veo gieo hạt nắng rải rác trong tim ai bỡ ngỡ, gieo hạt mưa trên môi ai ướt át nhuận hồng, nụ cười ai phảng phất chút vui buồn, để trái tim tôi chợt thổn thức chậm nhanh theo từng nhịp thở.
Lời yêu thương còn vương trên bờ môi chưa kịp nói, bàn tay em đã vội nắm lấy một bàn tay khác mất rồi. Trách ta không có duyên, hay hữu duyên vô phận?
Màu blouse trắng nhạt nhòa chiều muộn bên số nhà 48 Tăng Bạt Hổ, nhòe đôi mắt tôi lững thững một mình một bóng suốt đường về. Đâu phải thu sang mà sân ký túc xá lá vàng rơi che ngang tầm mắt.
Ngẩn ngơ ngồi, giờ học tan rồi giảng đường lại đông thêm, lại ngẩn ngơ tự cười… Mùa thi cũng đến rồi, thi đi thi lại cả mấy tháng trời ròng rã, mái tóc em có hay không thêm một vài sợi bạc? Nụ cười em có hay chăng tan bớt vẻ ngây ngô, lại có lẽ thêm vài phần buồn rầu nếu kết quả thi không như ý?
Ngẩn ngơ ngồi, giờ học tan rồi giảng đường lại đông thêm, lại ngẩn ngơ tự cười… Mùa thi cũng đến rồi, thi đi thi lại cả mấy tháng trời ròng rã, mái tóc em có hay không thêm một vài sợi bạc? Nụ cười em có hay chăng tan bớt vẻ ngây ngô, lại có lẽ thêm vài phần buồn rầu nếu kết quả thi không như ý?
Nhớ thương em, tôi cũng nào dám truy cầu mãi mãi, chỉ mong một ngày em tình cờ nhìn lại, biết đâu e sẽ nhìn thấy tôi, và biết đâu em sẽ lại tặng tôi một nụ cười.
Là định mệnh trêu ngươi bắt hay đứa gặp nhau, nhưng sự rung động yêu thương lại chỉ trao cho tôi mà không nỡ sẻ sang cho em một chút. Để ánh mắt em cho tôi biết con tim chật chội, chỉ đủ chỗ cho một bóng hình. Để mảnh tình tôi trao vội lỡ bị cơn mưa thấm ướt chiều qua.
"Khung cửa sổ em cài cành hoa trắng
Còn tôi vẫn ôm đàn, ngân nga khúc tình si
Khúc giao mùa nào ai bất chợt nghĩ suy
“Còn không chút hương tàn, sót lại bên song cửa?”
Một ngày kia nếu cuộc đời không như em mong muốn, vậy bên em còn sót lại vị trí chắn gió chắn mưa nào dành tặng tôi không?
Đêm dài thêm đơn côi khi những ánh đèn đường hắt lên bầu trời xa vắng, con đường mang tên Tôn Thất Tùng đã thân quen bỗng trở nên yên lặng lạ kì. Trở về phòng, nằm xuống giường tự bắt mình phải ngủ đi, biết đâu tôi sẽ nằm mơ thấy người tôi yêu dấu.
Và biết đâu trong giấc mơ kia tôi sẽ được thì thầm bên tai em đôi lời yêu say đắm, để tình yêu tôi lặng lẽ xen vào cuộc sống em giữa bộn bề học tốt, mơ nhiều…
Để em nghe được trái tim tôi khẽ nói… Tôi yêu em, cô gái trường y.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
No comments:
Post a Comment