Tuesday, September 2, 2014

Trái Đất tròn, liệu mình có gặp lại nhau được không?

Sở dĩ bản thân thấy không vui vẻ là do cứ theo đuổi thứ Hạnh phúc không phải của chính mình mà là thứ Hạnh phúc so với người khác.

sua may tinh tai nha


Anh à,  tình yêu đơn phương ấy anh, nó làm mình đau khổ lắm, nhưng ẩn trong đấy là một hạnh phúc không tên... Nếu em là một khoảng trời có tên, liệu anh đồng ý lấp đầy khoảng trống nơi em mãi mãi không?

***
Giay bao ho lao dong

Mọi người gọi tình yêu đã qua là những ngọn gió. Đến và đi một cách thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật vô tình. Em khác họ, em gọi anh, tình yêu đã qua, là mây. Anh hững hờ như những đám mây trên trời xanh. Anh đẹp như một đám mây trắng toả sáng trong ngày hè.
bao tri may lanh
Đám mây của anh bao trọn lấy khoảng trời đang âm u của em. Anh à, nếu em là một khoảng trời tươi sáng, liệu anh có ở lại nơi em không?

***
Phu tung o to

Hôm ấy mây đen kéo đến, thần Sấm giận dữ, khoảng trời em trở thành một chiến trường của sấm, của sét, của những hạt mưa. Như một thói hiếu kì, nhiều đám mây khác đổ đến. Mọi người cũng đã nghe câu:"Sau cơn mưa, trời sẽ sáng". Em nghĩ rằng, sau những cơn mưa, mỗi khoảng trời đều được lấp đầy bởi những đám mây tươi sáng khác. Nhưng cái lấp đầy đó chưa bao giờ đủ cả, nó vẫn còn khoảng trống, rất lớn. Một khoảng trống cho một đám mây sẵn sàng ở lại mãi mãi...

 sua may nuoc nong

Anh à, nếu em là khoảng trời đến được nhưng không đi được, liệu anh có can tâm tình nguyện ở lại nơi em không?


Anh đến sau cơn mưa... Em lặng yên nhìn anh trôi thững thờ vào khoảng trời của mình, nhìn cách anh lấp đầy khoảng trời trống rỗng. Anh là áng mây rực rỡ nhất mà em từng gặp. Anh có biết?
Bao ho lao dong

Từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày qua đi... Em và anh, lặng yên đứng đấy. Em chẳng thể đến chỗ anh được bởi vì em thuộc về bầu trời này. Anh có thấy không, bầu trời rất cao, rất xanh đấy. Còn anh, là mây, có thể đi khắp bầu trời, đến những nơi khác, những khoảng trời khác. Em vẫn luôn ôm một khát vọng rất lớn, là có thể được như bầu trời, có thể níu giữ tất cả những đám mây. Nhưng em lầm rồi, bầu trời cũng như những khoảng trời nhỏ bé, chỉ có thể lặng yên nhìn những đám mây đi qua mình, nhìn cách chúng tan vào không khí, nhìn cách chúng lấp đầy những khoảng trống và rời đi...
Giay dan tuong

Ngày anh đến, anh có biết, dưới mặt đất kia, những bông hoa Baby đang nở rộ. Chúng thật đẹp phải không anh. Dường như chúng nở ra là để dành tặng cho em đấy anh, dành tặng cho tình yêu đơn phương không lối thoát của em. Loài hoa Baby này cũng như em, chỉ có biết đứng cạnh những bông hoa khác, chỉ có thể làm tông cho đoá hoa tình yêu...

Anh này, khi những cánh hoa nhỏ bé kia được gió cuốn đến nơi anh đang đứng thì anh phải biết, đang có một cô gái đang yêu anh rất đậm sâu nhé!
sua tu lanh

Nhưng mà, tình yêu đơn phương ấy anh, nó làm mình đau khổ lắm, nhưng ẩn trong đấy là một hạnh phúc không tên...

Anh à, nếu em là một khoảng trời có tên, liệu anh đồng ý lấp đầy khoảng trống nơi em mãi mãi không?



Em đã từng nghe nhiều câu chuyện, và cũng biết rằng, thế gian này, nơi sâu nhất là tham vọng. Nhiều lúc em tự thấy rằng mình không phải như thế, nhưng khi gặp anh, em mới nhận ra rằng, thứ duy nhất em mong muốn, là giữ anh ở nơi đây, mãi mãi...
Rang su tham my

Nhưng anh, anh là mây mà, anh phải được tự do, anh không thể bị gò buộc bởi những thứ ngu ngốc như em.

Vậy nên, ngày anh đi, em lặng thinh nhìn anh bước ra khỏi khoảng trời của mình. Anh đi, không chút vướng bận, nhưng sao lạnh lẽo quá anh à, em thấy một khoảng trống rộng lớn trong lòng mình. Dường như không một con số nào có thể diễn tả được khoảng trống ấy rộng lớn đến mức nào.

Anh à, anh có thể nói cho em biết, nỗi buồn này có tên là gì được không?

Lần cuối em thấy anh, là nơi phía chân trời, khi ánh nắng cuối cùng của ngày từ từ dập tắt. Và sau đó là màn đêm vô tận, và mưa... Những hạt mưa nặng hạt trào xuống khóm hoa Baby phía dưới, chúng lung lanh, gần như bị quật ngã, nhưng vẫn cố gắng kiên cường sống sót.

Anh à, bởi vì Trái Đất tròn, liệu mình có gặp lại nhau được không?

Giá như những câu chuyện về người dưng là không có thật. Em không thể chấp nhận được, người mình từng yêu, từng quan tâm trở nên xa lạ. Nhưng rồi em nhận được một điều, em là gì trong cuộc đời của anh. Khi mình gặp lại nhau, anh còn nhớ em, một khoảng trời không tên, hay đã quên. Nếu vậy thì em sẽ đau lắm anh à, bởi vì em vẫn nhớ, nhớ mãi không quên được.
Anh đi rồi, mọi thứ vẫn như vậy. Sau cơn mưa, những đám mây khác sẽ trôi đến khoảng trời em, rồi cũng vô tình đi khỏi, như anh. Em chờ mãi, nhưng vẫn chưa thấy anh quay lại, dường như anh đã tan biến vào không khí vậy.

Rốt cục, em cũng chỉ là một khoảng trời nhỏ bé... Ngắm nhìn bầu trời rộng lớn ngoài kia. Và, em lại mong được là bầu trời, để có thể nhìn thấy anh, đã biến mất hay chưa, hay là đang ở nơi nào khác.
 Ban vai cho tan binh

Khoảng trống ngày càng lớn, em thấy lạ lắm, anh à, sao em cô đơn thấy lạ vậy, sao nỗi buồn không tên đó cứ bám lấy em hoài vậy?  Anh đến và trả lời em đi.

Gió đã mang anh đi đâu rồi? Có phải một nơi nào đó rất xa, một nơi có khoảng trời mà anh hằng mong ước, một nơi anh có thể thực hiện ước mơ của mình, hay là một nơi không có em, không có ai?

Anh à, nếu em là bầu trời, em sẽ luôn được ở bên anh...

Anh à, nếu em là bầu trời, hãy để em là bầu trời của anh nhé?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

No comments:

Post a Comment

Popular Posts