- :- Không phải vật chất
- :- Không phải bề ngoài
Mà đó là:
- :- Có 1 bàn tay nắm lấy ta mỗi khi gục ngã
- :- Có 1 lòng tin vững chắc ở ai kia -: - Một cái ôm chặt
để biết ấm áp là khi có nhau
- :- Nhận được 1 lời chúc mỗi sáng và mỗi tối. . . "
Nếu có một điều ước em ước mình sẽ không yêu anh nữa, nhưng em biết, em đang sống ở hiện tại chứ không phải cổ tích nên em không bao giờ thực hiện được điều đó.
Tiếng rao của cô đồng nát đánh thức không gian thinh lặng của sớm trọ. Em vội nhìn qua khung cửa sổ, dưới con hẻm nhỏ, người phụ nữ gầy guộc đang nặng nhọc đẩy chiếc xe chở đầy những thứ vặt vãnh. Hình ảnh mẹ đập vào mắt em ngay giây phút ấy, vẫn chiếc áo bà ba bạc màu dưới cái nắng gay gắt của con đường quê. Lòng em nhói buốt, nước từ đâu ùa về lưng tròng hai mắt.
Sáng nay nép mình bên gốc cây bàng già, em đã thấy mẹ anh, người phụ nữ đẹp, sang trọng và quý phái. Có cái gì đó chông chênh giữa hai bà mẹ chông chênh giữa em và anh. Một con bé quê mùa, ngốc nghếch rời quê lên Sài Gòn trọ học,và một chàng trai thị thành chưa từng biết đến mùi rơm rạ, bằng linh cảm của một người đang yêu, em biết anh yêu em hơn tất cả.
Em không còn ngây thơ để tin rằng có tình yêu là có tất cả, khái niệm môn đăng hộ đối chỉ là chuyện của quá khứ. Em lúng túng trước cách tiêu xài của anh, thấy nhói buốt khi biết giá trị vật chất những món quà anh tặng em, bước vào một quán ăn sang trọng em lại nhớ đĩa rau luộc bên chén mắm đồng của mẹ.
Nhưng bao nhiêu đó chưa đủ sức làm rạn vỡ tình yêu em dành cho anh, chỉ đến khi ánh mắt của mẹ anh nhìn em soi mói, dù không nói nhưng qua thái độ của bà em biết mình bị xem thường. Suốt buổi bà không hề hỏi em một câu, thấy anh bối rối em tội cho anh quá. Anh sợ em buồn nên bịa ra rằng mẹ anh đang gặp chuyện không vui nên mới đối xử với em như vậy. Phải! Mẹ anh đang không vui khi phải đối diện em. Mẹ em ở quê nhà có những ngày không đủ cơm để ăn, phải húp từng chén cháo loãng. Mẹ anh cười giễu cợt trước giọt nước mắt của em, em không hiểu tại sao bác ấy lại thế. Em chỉ muốn lao thật nhanh khỏi căn phòng khách sang trọng ngạt ngào mùi hoa oái hương.
Em khóc nước mắt rơi giàn giụa trên đôi gò má xanh xao, bọn bạn nhìn em thương hại lắc đầu, chúng không dám an ủi vì sợ những lời nói vô tình sẽ làm em tổn thương thêm. Đêm đó, em đã không ngủ.
- Chúng ta chia tay đi!
Có chút hụt hẫng, chút chông chênh, anh nhìn em ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao?
Em mím chặt môi cố không khóc, khẽ trả lời:
- Vì em không còn yêu anh!
Anh khẽ cười , vuốt nhẹ tóc em:
- Đừng đùa nữa nhỏ!
Em đẩy anh ra hét to:
- Tôi nói thật, tôi không đùa!
Rồi lao vội đi trên con đường đầy nắng.
Một năm kể từ ngày chúng ta chia tay,em vô tình bắt gặp anh đi cùng một cô gái khác, một cô gái hao hao giống em. Em vội nép mình sau quầy sách báo, em chằng hiểu mình né tránh làm chi nữa vì đã từ lâu anh không còn tìm kiếm em. Em đã nói chia tay nhưng sao em không thể quên từng cử chỉ ngọt ngào ấm áp anh dành cho em, em luôn sống bằng quá khứ, một quá khứ êm đềm có anh bên cạnh.
Nếu có một điều ước em ước mình sẽ không yêu anh nữa, nhưng em biết, em đang sống ở hiện tại chứ không phải cổ tích nên em không bao giờ thực hiện được điều đó.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
No comments:
Post a Comment