Showing posts with label CHIA TAY TÌNH YÊU. Show all posts
Showing posts with label CHIA TAY TÌNH YÊU. Show all posts

Friday, September 5, 2014

Vá lại tình yêu

"Chợt cười 
- Vì sự kém cỏi của chính bản thân 
- Cứ tưởng làm ngơ là dễ  
- Nhưng không ngờ nó khó thở thế này ."
sua chua may in gia re


Bản nhạc Forever lại âm vang lên trong đầu nó, không khó chịu và đáng ghét nhưng nghẹn ngào kinh khủng, nó tắt cái radio kế bên. Bật khóc. Tại sao nó lại như vậy. Năm năm rồi nó sang Pháp, nó rời bỏ mọi kỉ niệm, kí ức trong quá khứ để quên nhưng nó không làm được. Chỉ có thế trách nó, tại sao nó quá ngốc, đơn phương một người, ai dám đòi hỏi sự công bằng chứ. Tại sao nó yêu Hoàng nhiều đến thế? Tại sao nó dành tình cảm cho người có trái tim băng giá hơn bầu trời tuyết ở Paris này?  

Quan ao cong nhan

Và…tình đầu
Bản nhạc đáng ghét!...
I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever?...
sua may nuoc nong

Cái giai điệu bài hát du dương, não lòng ấy cứ văng vẳng mãi trong đầu Vy. Thật không thể chịu nổi, Vy muốn gạt phăng chúng đi ra khỏi tâm trí mình, buồn và ảm đạm thế  làm nó cảm thấy mệt mỏi hơn. Cô bé nhíu mày, chắc mọi người trên đường cứ nghĩ Vy đang nhăn nhó vì cái lạnh của thành phố này. Nhưng thật ra con bé cáu kỉnh ấy chịu lạnh rất giỏi, nó đã theo mẹ tới đây sinh sống ngót 5 năm trời rồi, chả lẽ lại chưa quen.
Sửa máy lạnh

Nhưng đôi lúc những cái quen thuộc thì không hay ho gì vì nó rất khó quên, Vy thường hay trầm trọng hóa vấn đề mà gọi đó là những – nỗi – ám - ảnh. Vy thích nghe nhạc, cô bé nghe những lúc nào rãnh rỗi. Khi online, Vy bật những bài nhạc vui tươi chút, khi nhâm nhi trà trong một góc quán nào đó thì nó hay mở những bản Audiophile nhẹ nhàng. Nó làm mọi thứ theo cảm xúc. Một thú tiêu khiển mà nó nghĩ chắc ai cũng thế thôi. Nhưng nó lại chúa ghét những gì u buồn nhắc đến những kỉ niệm của nó… những thứ nó muốn quên mà khi gợi lại làm nó khóc…
Phu tung o to

Nó thở hắt như trút đi phần nào đó nặng nề lắm trong lòng… Bước vào một quán Capuchino nhỏ nhưng cực đáng yêu ngay giao lộ. Thường thì người ta đến đây với bạn bè, người thân hay người yêu để thưởng thức thức uống đậm và ấm ngọt ngào khi ngoài trời tuyết đang không ngừng rơi như thế. “Người ta thật hạnh phúc”- Đã đôi lần Vy thầm nghĩ  thế, vì cuộc sống của nó chẳng hề đơn giản như nó nghĩ. Nó tới đây đâu phải đặt vào vị trí thư thã như họ, nó đi làm thêm vào vài buổi chiều trong tuần để có thêm ít vốn cho việc học của mình. Năm cuối rồi còn gì nữa, thi tốt nghiệp xong nó sẽ lao đi kiếm việc làm. Nó chẳng vui vẻ gì, cuộc sống bao nhiêu đâu mà người ta sống hối hả và ki cóp thế. Chán thật!...
Bao ho lao dong

- Này Vy ơi! Nhanh lên, làm nhanh một cốc Chocolate nóng cho bàn 202 nhé!

- À! Vâng, tôi đến ngay.

Đó là Quân, cậu bạn làm thêm với Vy. Một họa sĩ tương lai đấy, vì thế những việc nhỏ nhặt cậu ấy làm đều mang chút gì đó “nghệ thuật”, cả cốc Capuchino cậu đang cầm trên tay kia, có hồn và đẹp đấy chứ!
Giay dan tuong

Vy khuấy cốc chocolate, nhìn Quân tò mò vì cách pha của cậu ấy sao mà khác người, lạ và độc đáo. Quân chợt quay qua mỉm cười, nụ cười ấm áp như tách chocolate nóng hổi Vy đang cầm trên tay, mắt Quân long lanh lạ thường… Vy và Quân là bạn, một người bạn không phải là quá đặc biệt nhưng Vy nghĩ là cần cho mình những lúc tâm trạng vu vơ khó tả…

Họa sĩ làm Capuchino .

- Hết giờ làm cậu rỗi chứ? - Giọng Quân nhẹ nhàng vang lên.

- Uhm! Cũng không có gì bận lắm .

- Lang thang chút không? Tôi biết nơi này đẹp lắm, mùa tuyết rơi mà - Quân thích thú nheo mắt.

-    Uhm… - Vy cười.
 Trong rang gia

Vy và Quân dạo trên con đường tuyết rơi nhẹ nhàng. Vy biết là Quân chỉ cần một người đi cùng, nếu không phải là Vy thì cũng sẽ là một cô bạn khác. Nhìn xem, cậu ấy đang đeo headphone, bước chậm rãi và mỉm cười. Có lẽ ở Quân, Vy ấn tượng nhất là nụ cười, không phải hiếm hoi nhưng người ta cứ sợ mất đi vậy, khó phủ nhận là Quân cười đẹp, nhỉ? Vy cũng im lặng vì không dám phá tan cái thế giới riêng của Quân bây giờ, sao êm đềm quá!...

- Cậu không nói gì à? Không thích đi với tôi sao?

- Không phải. Vì tôi đang suy nghĩ vài thứ thôi – Vy lơ đãng nhìn lên cao.

- Cậu lúc nào mà chẳng suy nghĩ, nhỉ? – Quân nói mà không hề nhìn Vy, vẫn mỉm cười.

- Như vậy khó hiểu à? – Vy hơi gắt chút.

- Không! Thú vị chứ.

- Như việc cậu làm capuchino sao? – Vy cười tinh nghịch.

Quân hơi nhướng mắt nhìn Vy… - Muốn học theo không?

- Ok! Nếu họa sĩ sẵn lòng.

- Hì.

Cả hai cùng mỉm cười. Họ đặt chân đến một dòng sông… Yên bình, phẳng lặng, như tấm gương khổng lồ soi bầu trời trắng xóa.
 May ao khoac cho tan binh

-    Đẹp không Vy.

-    Uhm! Bình yên quá – Vy nhẹ nhàng như hạt nắng của mùa xuân.

-    Tự nhiên tôi nhớ đến một bài hát đấy.

-    Bài gì vậy?

-    Cry on my shoulder.

-    Oh! “Hãy khóc lên vai của tôi”.

-    Ha ha – Quân cười vang.

-    Sao lại cười – Vy ngạc nhiên.

-    Vì thường thì người ta sẽ nói ca sĩ hát bài ấy hay tên tác giả. Cậu lại dịch nó.

-    Uhm! Tại tôi quen thôi – Vy cũng cười rồi lại buồn bất chợt…

Đã bao lâu rồi mà thói quen đó vẫn ẩn trong Vy, dịch tên một bài hát, không phải vì Vy là một sinh viên Ngoại Ngữ thực thụ mà là vì một kỉ niệm đã ẩn khuất trong tâm trí cô rồi bây giờ Quân đã vô tình lôi nó ra. À không! Do cô tự nhớ đấy chứ! “Forever” và “Cry on my shoulder” cũng như nhau thôi mà. Tình yêu đẹp mà buồn.

-   Thôi mình về đi! Trễ rồi – Tiếng của Quân làm Vy bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man.

-   Uhm. Ngày mai còn đến lớp sớm nữa – Vy nhanh nhảu.

Đoạn đường về tấp nập. Tâm hồn Vy im ắng. Quân vu vơ bình thản lạ lùng...

Forever.

“Dạo này mày sao rồi Vy? Lâu lắm mày không về Việt Nam, tao nhớ mày quá” – Là tin nhắn của Hà, bạn thân thưở bé của Vy.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3 Vy du học sang Pháp và hai đứa chỉ có thể liên lạc với nhau qua điện thoại, Face, Yahoo. Nhưng dạo này Vy bận quá nên cũng quên bẵng đi, nó thấy mình thật có lỗi. Đôi lúc nó nhớ nhà, nó nhớ bạn nó, nó nhớ Việt Nam, nhưng dường như có gì đó rất xa – xôi…

-  Tao xin lỗi! Áp lực từ việc học và nhiều thứ làm tao quên. Tao sửa lỗi liền. Mày dạo này sao rồi?

-    Tao cũng thường mày ạ, năm cuối bận bịu nhiều thứ quá!
bao tri may lanh

-    Uhm… - Thật sự Vy muốn nói rất nhiều thứ nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu hay để làm gì nữa. Nó chỉ ngắn gọn như thế thôi. Nó khó chịu vì dồn nén trong lòng nhưng cũng phải im lặng thôi…

-    Mày đang buồn phải không Vy?

-     Tao à. Có đâu – Vy chối…

-    Thôi! Bạn bè bao lâu tao không biết sao Vy, linh tính tao nhạy lắm mà…
-    …
-    Mày còn nhớ Hoàng phải không? – Câu hỏi đột ngột của Hà làm Vy giật mình, rồi buồn mênh mang.

-    Không! Tao quên rồi – Vy lại chối.

-    Hoàng sẽ sang Pháp đấy, có học bổng nên kết xù được một công việc hoàn hảo – Hà vẫn gửi tin nhắn cho Vy và vờ như không cần biết con bạn thân mình nó đang suy nghĩ gì.

-     Uhm! Cũng mừng cho cậu ấy – Nó chẳng biết nói gì hơn.

Bản nhạc Forever lại âm vang lên trong đầu nó, không khó chịu và đáng ghét nhưng nghẹn ngào kinh khủng, nó tắt cái radio kế bên. Bật khóc. Tại sao nó lại như vậy. Năm năm rồi nó sang Pháp, nó rời bỏ mọi kỉ niệm, kí ức trong quá khứ để quên nhưng nó không làm được. Chỉ có thế trách nó, tại sao nó quá ngốc, đơn phương một người, ai dám đòi hỏi sự công bằng chứ. Tại sao nó yêu Hoàng nhiều đến thế? Tại sao nó dành tình cảm cho người có trái tim băng giá hơn bầu trời tuyết ở Paris này?

FOREVER… Ừ! Nhưng là Best Friend Forever kìa, Hoàng với nó thân nhau từ nhỏ, tất cả chỉ là bạn thân, hai từ “bạn thân” đẹp thế nhưng sao lại làm nó đau lòng thế. Hoàng vô tư nào để ý đến tình cảm của nó. Cách một tuần sau khi cái Relationship điềm nhiên trên Facebook của Hoàng với Hà thì nó chỉ biết nức nở mà khó, cả hai đứa bạn thân của nó, rồi Vy quyết định sang Pháp, nó chỉ chúc mừng và không tạm biệt… Nó vẫn luôn nhủ là mình phải quên Hoàng đi, tình yêu đâu trở thành tình bạn được, thà rằng nó không yêu, với lại tình đầu thường cay lắm. Đến giờ nó vẫn nhủ như thế, vì nó có quên được Hoàng đâu…

Cry on my shoulder…

Họng nó hôm nay nghẹn quá được, khóc miên man suốt đêm cơ mà.

-    Sao vậy? Tôi làm cho cậu một ly Capuchino nhé – Quân có vẻ quan tâm.

-    Uhm! Cảm ơn cậu – Vy thỏ thẻ.

-     Còn một yêu cầu tôi chưa thực hiện nhỉ?

-     Gì?

-    Chỉ cậu cách làm Capuchino lạ lùng, khác người của tôi.

-     À! Vy bật cười.

-Hết giờ làm, Vy vội vàng ra khỏi quán, tự nhiên cô muốn ào chạy về thật nhanh.

-   Ôi! Tôi xin lỗi… - Vy và kẻ nào đó nói lên cùng lúc.

Vy bối rối ngẩn lên… Lặng im, ánh mắt ấy, gương mặt hiền lành và ấm áp nhẹ nhàng ấy, long lanh nhưng xa vời. Hơn 5 năm qua đi vẫn làm Vy thổn thức lạ, tim Vy vẫn còn xao xuyến lắm.

-     Lâu lắm không gặp Vy. Vy khỏe không?

-    Uhm! Vy khỏe. Hoàng cũng vậy chứ…

Hoàng lặng im và khó nói, ánh mắt thoáng buồn. Ánh mắt ấy thật sự đôi lần làm Vy không chịu được, yêu thương, đầy ắp, mờ nhạt và sâu xa… nó làm Vy nhớ, Vy đau…

Vy cùng Hoàng đến một quán kem bên đường, gần một dòng sông nhỏ.

-     Cho 2 cốc cacao, nhiều sữa nhé! – Hoàng gọi khi vừa kéo chiếc ghế ra.

-     Hoàng vẫn còn nhớ ư? – Vy cười, vẻ đau khổ và xa xăm.

-   Không! Vì chẳng bao giờ Hoàng quên thôi.

Câu nói ấy như kéo ngược Vy về với thời gian, Vy thấy mình của ngày xưa, thấy Hoàng của một ngày xưa, thấy một tối mưa thật to hai đứa ào về trên chiếc xe đạp làm nước bắn vào áo, vào không trung…

-     Hoàng xin lỗi.

-    Về điều gì? – Vy hờ hững khuấy nhẹ ly Cacao nóng hổi.

-   Về mọi thứ.

- Vy vẫn im lặng.

-   Vy còn yêu Hoàng không?
.
- Nó nhăn mặt vì nuốt hẳn ngụm ca cao nóng. Nó chưa tỏ tình với Hoàng lần nào mà.

-    Vy có sao không? – Hoàng vội vàng đứng dậy đưa Vy cốc nước trà.

-   Không! Không sao. Mà Hoàng vừa hỏi gì vậy?

-   À! Hoàng hỏi thật đấy. Bạn thân rất lâu, chẳng lẽ Vy như thế nào Hoàng không hiểu rõ. Vì Hoàng nghĩ nếu Vy tin cái Relationship với Hà thì Vy sẽ không vấn vương và yên tâm sang Pháp học, năn nỉ mãi đấy, khó khăn vì Hà đã có người yêu bí mật trước rồi. Hoàng nghĩ như thế sẽ ổn…

- Hoàng mỉm cười nhẹ và cuối nhìn bâng quơ, nụ cười ấm áp đã từng làm Vy yêu và cũng đã từng làm Vy ghét kinh khủng. Nó muốn Hoàng nói một điều gì đó, rõ ràng hơn, đập tan bao bứt rứt, hoài nghi và im lặng bấy lâu nay. Tại sao phải đứng từ xa nhìn nhau mà không quay lại với nhau dù chỉ một lần? Hoàng vẫn thế, vẫn là Hoàng thôi!

Nó chạy đi… Không biết nên khóc hay nên cười!... Miên man.


Và… Tình đầu!

Quân khuấy tách Capuchino, chậm rãi nhìn Vy.

-     Sao vậy? – Quân hỏi như vô thức.

-     Không gì đâu! – Vy nói thật nhanh.

-    Một thói quen, bao nhiêu cho đủ thì sẽ quên, một bài hát, bao nhiêu cho đủ thì xóa hết mọi giai điệu trong đầu… Một kỉ niệm, bao nhiêu cho đủ để xếp nó vào kí ức. Muốn gạt phăng hay vứt bỏ tất cả thì bao nhiêu cho đủ để chấp nhận mọi thứ sau đó – Quân từ từ thuyết giảng.

-    Cậu nói vậy là sao? – Bao giờ Vy mới hết những ngạc nhiên với con người này, không yêu, không ghét, cũng không bình thường… một con người đặc biệt và lạ lùng.

-    Coi như có một kẻ lắm chuyện tình cờ cũng phục vụ trong một quán kem nào đó và thấy một cô bé đang khóc đi. Cô bé ngốc nghếch ấy không biết nắm giữ tình cảm thật sự của mình đấy.

-…
-   Đi đi Vy à. Có người đang chờ cậu đấy!

Vy vội vàng choàng cái khăn len vào cổ và ào ra cửa, ngoảnh lại.

-      Tại sao cậu…?

-    “Hiểu” và “chấp nhận” là hai việc hoàn toàn khác nhau. Như tôi “hiểu” là mình cũng vô tình thích cô bé ngốc nào đó và “chấp nhận” cho cô bé ấy tìm hạnh phúc thật sự của mình – Quân cười, ấm áp hơn bao giờ hết.

-     Cảm ơn… -  Vy nhẹ nhàng.

Đoạn đường ngập nắng. Quán kem thu mình bên đường và đẹp lạ thường, dòng sông êm đềm trôi. Nhưng sao nó không thấy Hoàng đâu, hay là Hoàng đã rời khỏi nơi này?...

Và…

Trước Vy, phía bên kia đường thôi, một chàng trai đang miên man kéo bản “Forever” bằng một cây đàn Violin. Rồi chàng trai ấy bước đến Vy, nheo mắt mỉm cười…

- Anh có một món quà cho em, món quà mà 5 năm qua anh vẫn chờ để tặng em.

Vy chỉ biết ngước nhìn với đôi mắt ngây thơ và bối rối, tim nó khẽ bồi hồi.

Hoàng nắm lấy tay Vy, nhẹ nhàng, ấm áp và lấp lánh nụ cười: “Món quà dành cho em… đang nằm trong tay em rồi!”.

Xa xa đó có người đang mỉm cười. Một họa sĩ của Capuchino, xây đắp sự ngọt ngào.

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Chỉ là cái gì đó mặn chát trên môi tôi thôi...

Chúng ta, những người yêu nhau đã quá phí thời gian cho giận dỗi, cho ghen tuông, mà sao lại không dành thời gian thừa thãi ấy bên nhau thật lâu..
sua chua may in gia re


Minh thích cảm giác đợi chờ một ai đó, cảm giác từng bước chân ai đó đang đi về phía mình khiến ta thấy bình yên. Và chính giây phút này, tôi hiểu rằng được một ai đó chờ đợi mình cũng là một hạnh phúc, bởi dẫu ta có lạc lối ở phương nào, vẫn có một bến đỗ mãi ở đó vì ta. Minh mỉm cười với tôi, nụ cười một thời rất quen thuộc.
Quan ao cong nhan


“ Sống có trách nhiệm và người lớn hơn đi con” - Ba mẹ tôi vẫn thường khuyên vậy.

“ Sống tình cảm và vì người khác hơn một tí đi chị ” - Đứa em gái hay luyên thuyên với tôi như thế.

Uh, tôi là vậy rồi. Trời sinh ra, tính tôi cứ ương ương, dở dở, chả giống ai.
sua may nuoc nong
Bướng bỉnh, cố chấp và vô tâm đến thế đó. Với gia đình, với bạn bè, với mọi thứ xung quanh... Và với Minh cũng thế, người bạn thân, và có lẽ còn quan trọng hơn thế, tôi vẫn cư xử như vậy.

Đôi khi, tôi vẫn tự thấy mình may mắn vì quen được Minh. Minh tốt với tôi, hơn cả những gì tôi mong muốn ở một người bạn.
Sửa máy lạnh
Tôi vẫn hay nhìn người bạn thân và tự hỏi tại sao Minh chịu đựng nổi một con bé như tôi. Uh, thì rồi dần dần cũng quen, tôi chẳng thắc mắc nữa. Minh bên tôi cứ như cái quy luật tất nhiên nhất của cuộc sống này.
 Phu tung o to

Tiết sinh hoạt lớp lộn xộn bởi lời tranh cãi, bởi tiếng khóc thút thít của thủ quỹ. Số tiền quỹ còn lại của lớp tôi sau học kì một thế là mất hết. Lỗi tại ai? Người trách thủ quỹ vô ý khi đem theo số tiền lớn thế. Người bực bội buông lời gắt gỏng nhau. Mọi chuyện đến nước này, ai cũng đòi truy ra thủ phạm.
Bao ho lao dong

Lớp trưởng hét lớn:

-  Yêu cầu các bạn trật tự.

Thủ quỹ phân tích:

-  Số tiền mất vào ngày thứ sáu hôm qua, mình chỉ đi ra ngoài vào giờ ra chơi, nên số tiền đó chỉ có thể mất vào khoảng thời gian đó.

Một giọng nói phía dưới vang lên:

- Vậy ai ở lại lớp hôm qua thì là thủ phạm.  

Lớp trưởng hỏi:

- Ai biết ai ở lại lớp hôm qua?

Giọng Tùng, cậu bạn ngồi gần thủ quỹ vang lên:

- Hôm qua Minh ở lại lớp đó, hỏi Minh đi.

Mọi ánh mắt đỏ dồn về phía Minh, kể cả tôi. Bất ngờ, ngỡ ngàng...

Bí thư lên tiếng:

- Bạn Minh có thể giải thích.
Giay dan tuong

Minh đứng bật dậy nhìn khắp lượt rồi nói:

- Tôi ở lại, không có nghĩa tôi lấy. Tôi không muốn giải thích nhiều, sự thật rồi cũng có ngày sáng tỏ. Tôi chỉ muốn nói với người đã lấy số tiền đó, liệu bạn có hạnh phúc không khi dẫm đạp lên cả lòng tự trọng của mình.

Minh cầm lấy cặp rồi bước nhanh ra khỏi lớp. Cả lớp rộ lên lời bàn tán. Tôi chạy vội theo Minh.

- Minh ơi, chờ Nhi với.

Thật may là Minh vẫn nghe thấy tiếng tôi gọi, Minh dừng lại chờ tôi...

- Nếu Minh có lỡ tay lấy số tiền đó thì...
 Trong rang gia

Minh cắt lời tôi khi tôi chưa nói xong câu, chưa bao giờ tôi thấy Minh giận dữ như thế, tôi không dám nhìn vào mắt Minh.

- Cả thế giới này có thể không tin Minh, nhưng tại sao, lại là Nhi...

- Nhi không có ý đó, chỉ là...

- Đủ rồi, con người ta đến với nhau bằng niềm tin, Nhi không tin Minh, Minh không còn gì để nói nữa, tạm biệt.

Minh quay đi khi tôi chưa kịp nói gì và tôi còn biết nói gì...Tại sao tim tôi đau nhói thế này?

Một tuần sau.

Minh đã được minh oan. Người lấy số tiền đó chính là Tùng, người ngồi gần thủ quỹ. Chính vì ngồi gần nên Tùng dễ dàng thực hiện được mà không ai nghi ngờ. Không ai khác mà chính Lan, bí thư đã tìm ra thủ phạm. Đã từ lâu tôi biết tình cảm Lan dành cho Minh rất đặc biệt, và có lẽ bây giờ tôi đã hiểu tình cảm đó nhiều đến thế nào...

Đã một tuần tôi không nói chuyện và liên lạc với Minh. Minh giận tôi. Uh, tôi biết tôi sai. Nhưng sự ích kỷ trong tôi không cho phép tôi nói lời xin lỗi. Bao nhiêu lần, tôi bấm số Minh rồi không đủ can đảm để nói, bao nhiêu lần tôi soạn tin nhắn: “Nhi xin lỗi” mà không dám gởi đi. Tôi hèn nhát, tôi hiếu thắng... Tôi cứ nghĩ rồi Minh cũng tha thứ cho tôi như bao lần trước. Mỗi một buổi sáng trước khi đi học, tôi vẫn nghĩ thầm, biết đâu hôm nay lên lớp, Minh lại cười với tôi...Và rồi, tôi lại thất vọng. Tôi không khóc, tôi ghét khóc. Uh, thì có gì đâu mà phải khóc. Không có Minh, tôi vẫn là tôi mà...

Tôi đã sai... không có Minh, tôi không còn là tôi nữa. Tôi buồn, tôi cô đơn và... tôi nhớ Minh đến da diết. Đôi khi, tôi muốn mình ghét Minh, nhưng tôi không làm được và tôi không có lý do gì để làm thế.
 May ao khoac cho tan binh

Trống rỗng là cảm giác càng ngày càng lớn lên trong tôi...

Một tháng sau.

Càng ngày Minh càng thân thiết với Lan hơn. Tôi bắt đầu có thói quen quan sát. Lan hay cười vu vơ trong lớp hơn. Minh cũng thường hướng ánh mắt về phía  Lan. Có lẽ, trong quá khứ, ánh mắt đó đã từng dành cho tôi...

Tôi không đủ can đảm để làm hòa, tôi đâu có tư cách gì... tôi đã từng bỏ rơi Minh trong lúc Minh cần tôi nhất mà. Chính tôi còn không tha thứ được cho bản thân mình cơ mà. Tôi ước rằng mọi thứ có thể quay trở lại, Minh lại chở tôi đi học trên con đường quen thuộc. Minh lại hát cho tôi nghe những bản tình ca Ngô Thụy Miên đầy da diết, tác giả mà Minh rất yêu thích. Minh lại cùng tôi đi ăn kem trong những ngày đông lạnh tê tái dù đứa nào cũng rét run người...

Tôi hay lang thang một mình hơn, và lạ thay, dù đi dâu, tôi cũng thấy những kỉ niệm của hai đứa ùa về. Tôi như con ngốc lạc lối tìm lại kỹ niệm và vùng vẫy trong đó, để rồi khi nhận ra thực tế thì cảm giác càng buốt giá...

Có phải hạnh phúc là mong manh, khi đã mất đi rồi, ta mới nhận ra điều ta đã từng có là điều tuyệt vời nhất?

Ba tháng sau.

Năm học kết thúc, lớp làm lễ chia tay. Tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn. Từ nay, tôi không phải gặp Minh và Lan nữa. Uh, thì tôi ghét Lan, ghét cái kiểu dịu dàng, ghét cái kiểu hay quan tâm người khác, ghét vì Lan khiến Minh xa tôi hơn... Hay tôi ghét cái tôi ích kỷ trong tôi. Tại sao tôi không thể nào thật lòng chúc mừng với hạnh phúc của Minh cơ chứ. Tôi... đồ đáng ghét...

“ Mình gặp nhau nha Nhi, công viên, chỗ cũ, 7h. Minh đợi Nhi...” Tin nhắn Minh gởi cho tôi vào ngày cuối cùng của năm học.

 7h

Tôi tới điểm hẹn và thấy Minh đã ở đó. Minh vẫn luôn thế, luôn tới sớm và đợi tôi. Minh đã từng nói với tôi rằng, Minh thích cảm giác đợi chờ một ai đó, cảm giác từng bước chân ai đó đang đi về phía mình khiến ta thấy bình yên. Và chính giây phút này, tôi hiểu rằng được một ai đó chờ đợi mình cũng là một hạnh phúc, bởi dẫu ta có lạc lối ở phương nào, vẫn có một bến đỗ mãi ở đó vì ta. Minh mỉm cười với tôi, nụ cười một thời rất quen thuộc. Dường như mọi thứ tôi định sẽ nói với Minh đều trở nên vô nghĩa. Tôi ấp úng:


- Minh ah. Nhi... xin lỗi...về tất cả...

Minh xoa đầu tôi:
bao tri may lanh

- Uh, Minh cũng từng nghĩ, Minh sẽ giận Nhi cả cuộc đời này... Nhưng rồi, Minh không làm được, Minh đã tha lỗi cho Nhi rồi...

Bỗng tôi nhận ra rằng thật lòng xin lỗi một ai đó với cả tầm lòng không phải là đáng xấu hổ mà chính là được sống thật với lòng mình nhất. Tại sao tôi không nhận ra điều này sớm hơn, để phải lãng phí quá nhiều thời gian.

- Lan là người tốt... hơn Nhi...

- Không, Nhi cũng là người tốt. Mỗi người đều là một ai đó, ai cũng có một tấm lòng để sống giữa cuộc đời này. Hãy là chính mình! Trước đây, Minh thích được tha thứ cho Nhi, được che chở cho Nhi, được chăm sóc cho Nhi... không vì một lý do gì cả. Vì ở bên Nhi, Minh thấy mình mạnh mẽ, thấy mình bao dung, thấy mình vui vẻ... Minh là thằng ngốc, phải không? Ai cũng có một phần ngốc nghếch trong con người mà, chính Minh cũng không hiểu tại sao mình như thế, và có lẽ cũng không cần phải có đáp án chính xác cho câu hỏi đó...

- Nhưng chưa bao giờ  Nhi vì Minh...

- Uh, Minh không đòi hỏi gì cả... Có lẽ, Lan đã giúp Minh cảm nhận sâu sắc hơn cuộc sống này... Lan cho Minh nhiều hơn những gì Minh dành cho Lan. Tình cảm đó được xây lên bằng niềm tin trọn vẹn Lan dành cho Minh. Và với Minh, thế là đủ để ấm áp, đủ để yêu thương.

- Ôm Nhi một lần được không?... Như một người bạn...

- Nhi ơi, hãy sống bằng trái tim và cảm nhận bằng tâm hồn... Thế giới sẽ mở ra theo một góc nhìn hoàn toàn khác. Hãy tin Minh.

Cả cuộc đời này, tôi sẽ không quên cái ôm chặt và vòng tay ấm áp đó. Lần đầu tiên, tôi ước rằng giây phút này sẽ là mãi mãi. 

Minh vẫy chào tôi, giờ Minh chỉ là cái bóng nhỏ phía xa tít. Con đường tôi đi bây giờ sẽ không còn Minh như trước đây nữa rồi.

“ Minh ah, Nhi sẽ bắt đầu lại, tập xin lỗi một người, tập chờ đợi một người, tập yêu thương một người bằng trọn vẹn niềm tin... Liệu có muộn màng cho một bắt đầu không Minh?”

Tôi sẽ không khóc đâu, tôi ghét khóc, chỉ là cái gì đó mặn chát trên môi tôi thôi...


Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Trong giấc mơ ấy, tôi đã rất hạnh phúc…

Nếu bạn thích một bông hoa, đừng ngắt nó ra khỏi cành.
Bởi vì nếu bạn ngắt nó, nó sẽ chết và không còn là bông hoa đẹp cho bạn ngắm nhìn nữa.
Yêu thương không phải sở hữu.
Mà yêu thương là trân trọng..

sua chua may in gia re


 Tôi sẽ luôn thích cậu, bạn thân à, không phải là cảm xúc mà tôi từng có với cậu trước đây. Mà là tôi biết ơn cậu, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, để tôi có thể nhận ra điều gì là quan trọng nhất với mình, cảm ơn cậu đã mang đến cuộc sống vô vị của tôi nhiều cảm xúc, khiến tôi ghi nhớ và trân trọng chúng suốt cuộc đời này.
 Quan ao cong nhan

Cơ thể con người thật kì lạ…

Là bộ máy tâm hồn hoàn hảo nhất nhưng cũng là chỉnh thể dễ bị tổn thương nhất của tạo hóa.

Con người cũng thật kì lạ…
 sua may nuoc nong

Bởi cơ thể luôn có những phản xạ tự vệ để bảo vệ mình trước những tổn thương.

Tôi có một phản ứng rất đặc biệt khi có ai đó làm tổn thương mình. Đó là chỉ sau cái ngày người đó làm đau tôi, tôi sẽ mơ thấy một giấc mơ về người ấy cùng với những kỉ niệm hạnh phúc nhất và cả những khao khát tôi mong muốn được nhận từ người ấy thật nhiều như thế nào…
Sửa máy lạnh

…và rồi sau đó, tôi sẽ quên đi hết mọi chuyện, mọi kí ức về người ấy đều bị xóa sạch, hệt như một trang giấy trắng, không kỉ niệm, không hạnh phúc cũng chẳng còn đau khổ…

…và tôi cảm thấy mình đã an toàn vượt qua nỗi đau ấy, mọi thứ trở nên ổn thỏa như những gì nó vốn có…
Phu tung o to

Cũng giống như ngày hôm qua, tôi đã mơ về cậu…

Khoảng thời gian tươi đẹp nhất của tôi và cậu hiện lên như một thước phim cũ được đem ra tua lại trong tiềm thức. Trong miền không gian mộng tưởng ấy, tôi đã nhìn thấy cậu, không phải trong vỏ bọc của một chàng trai trường thành và trầm tính như tôi đã gặp hôm họp lớp. Trước mặt tôi, cậu chính là chàng trai ngỗ nghịch của năm nào, chàng trai đã cùng tôi trải qua rất nhiều những vui buồn thời cấp ba.
Bao ho lao dong

Tôi mơ thấy chúng ta lại vui đùa bên nhau như những người bạn thân hồi trung học rồi bất ngờ, cậu ôm tôi vào lòng. Cái ôm từ phía sau thật vững chãi khiến tôi có thể thoải mái mà dựa vào, và cậu, thì thầm vào tai tôi những điều tôi muốn nghe nhất.

“Tớ thích cậu”.

“Xin lỗi vì đã phải để cậu đợi quá lâu như vậy…”

Cảm nhận cả cơ thể mình đông cứng lại, không hiểu nước mắt đã trào ra từ khi nào…

Đúng vậy, một chút, chỉ một chút nữa thôi, hãy để cho tôi được yêu cậu, một chút dù chỉ là trong giấc mơ.
 Giay dan tuong

Tôi và cậu, hai đứa chúng mình bước vào cánh cổng trường phổ thông mang theo nhiều tâm tư và hoài bão khác nhau. Đối với cậu, đó chính là sự khao khát chinh phục mọi thử thách để đạt được ước mơ của mình, nó đầy mạnh mẽ và đầy tham vọng, bởi nó được cậu tạo ra – chàng trai bất cần đời, luôn biết cách hi sinh. Đối với tôi, cũng chính là một con đường để chạm tới ước mơ, nhưng nó lại chậm rãi và an toàn hơn bởi được bao bọc trong tâm hồn một cô gái – một cô gái dễ dàng bị tổn thương và luôn sợ bị tổn thương.

Cậu đi quá nhanh còn tôi thì quá chậm. Để rồi đến khi ngốc nghếch nhận ra mình thích cậu đến mức nào, thì cậu đã không còn ở đây nữa…

Hai chúng ta thật khác nhau…

Tôi là một cô gái trầm tính, ít nói, luôn yêu thích những giây phút được yên tĩnh một mình, một cô gái không có gì nổi bật, nói đúng hơn là quá nhạt nhòa. Còn cậu, cậu là một chàng trai nghịch ngợm, hay nói, hay cười, luôn thích không khí náo nhiệt. Cậu giống như một ngôi sao ở trung tâm quĩ đạo, là ngôi sao sáng nhất mà bất cứ vì sao xung quanh nào cũng khao khát được chạm tới. Có lẽ chăng vì tôi quá yêu thích cậu nên trong mắt tôi, cậu luôn hoàn hảo như vậy?

Cậu ở quá xa tầm với của tôi.
 Trong rang gia

Ngay từ ban đầu, chúng ta đã rất khác nhau…

Đối với cậu, cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể biết được rốt cuộc mình có vị trí nào trong trái tim của cậu không bởi vì đối với tôi, cậu đặc biệt hơn những gì cậu nghĩ.

Tôi cứ như thế, cứ tìm hoài cho mình một câu trả lời, mặc dù biết rằng đáp án của nó cũng ở rất xa, khác xa với những gì tôi mong đợi.

Cậu và tôi, nghĩ đi nghĩ lại, hai đứa chúng mình quá khác nhau, khác nhau đến nỗi không thể trở thành một nửa của nhau được…

Vậy mà, không biết vô tình hay hữu ý, hai chúng ta lại trở thành bạn cùng bàn, khoảnh khắc ngượng ngùng nhanh chóng qua đi, tôi và cậu trở nên thân thiết hơn với nhau. Thậm chí trong suốt quãng thời gian học chung còn lại, cậu là một phần của tôi và tôi cũng là một phần của cậu. Hai đứa cứ từng bước, từng bước một trở thành bạn tri kỉ.

Và tôi.. cũng từng bước, từng bước một muốn được đến gần hơn với trái tim cậu.

Và cậu… tôi cũng rất tò mò, liệu trong khoảng thời gian chúng ta ở cùng một chỗ,  cậu có một chút cảm giác nào với tôi không.
 May ao khoac cho tan binh

Đôi khi tôi cảm thấy rằng mối quan hệ giữa hai chúng ta thật kì lạ. Ngay từ ban đầu, tôi rất ghét cậu, chàng trai luôn tìm cách phá bĩnh tôi, luôn khiến tôi gặp rắc rối. Để rồi sau đó cậu lại khiến tôi rối bời với từng cái vuốt má, với từng cái chạm tóc, với ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm mỗi khi tôi xảy ra chuyện. Trong thâm tâm mình, tôi luôn hiểu rằng, cậu dù chọc phá tôi,  cũng chỉ là giúp tôi có phản ứng với mọi thứ xung quanh, giúp tôi mở lòng hơn với mọi người. Cậu trêu tôi, nhưng không bao giờ làm tôi khóc, trái lại trái tim tôi cảm thấy thật bình yên khi được ở bên cậu, cùng cười thật lớn với những trò đùa tinh nghich mà cậu bày ra. Ai đó có thể nói rằng, đấy chỉ là thói quen thường nhật của cậu ấy thôi và tôi thì đang suy nghĩ quá nhiều, tôi cũng chẳng để tâm nữa. Bởi chính bản thân tôi cũng nghĩ ngờ điều đó, lí trí là như vậy nhưng trái tim tôi lại không ngừng thổn thức, vẫn không ngừng nhớ đến cậu. Tôi giống hệt một chú nai nhỏ mải mê chạy theo những cánh bướm xinh đẹp, để rồi lạc đường và không thể về nhà. Tôi chính là đã rơi vào cái bẫy của cậu ngay từ đầu, nửa muốn thoát ra, nửa muốn kẹt lại trong đó mãi mãi, à đúng hơn là không thể nào thoát ra được vì tôi nghĩ rằng mình thích cậu mất rồi.

Đôi khi tôi cảm thấy mình thật may mắn vì tôi đang ở trong một mối quan hệ không rõ ràng. Một mối quan hệ quá gắn bó để vượt qua giới hạn của tình bạn nhưng lại không đủ lớn để trở thành một tình yêu trọn vẹn, nói thằng ra thì đó chính là mối quan hệ nửa vời. Tôi và cậu cứ ở giữa cái ranh giới tình bạn với tình yêu đó, cái mối quan hệ  ấy làm tôi an tâm, nó khiến tôi cảm thấy vững chắc và đầy tin tưởng. Tôi tin rằng trái tim tôi sẽ được bảo vệ trong cái vỏ bọc hoàn hảo ấy. Hồi đó, tôi nghĩ rằng như thế là quá đủ rồi, quá nhiều đối với một cô gái thích sự an toàn và sợ bị tổn thương như tôi.

Nhưng bây giờ, khi rời xa cậu, khi không thể gặp cậu nữa, tôi chợt nhận ra rằng cái vỏ bọc hoàn hảo mà mình vẫn hằng tin tưởng ấy lại gây ra cho tôi nỗi đau lớn nhất.

Tôi là một cô gái yêu sự yên tĩnh và an toàn. Tôi luôn tự dựng lên cho mình những tấm khiên chắn bảo vệ trái tim này khỏi bị tổn thương, để rồi lại đau đớn nhận ra rằng thực ra tôi chẳng bảo vệ được cái gì cả, những tấm khiên ấy cứ lần lượt rơi xuống bởi cảm xúc thật của tôi đang phản bội chính chủ nhân của nó.

Tôi, đã từng nghĩ rằng mình thích cậu, nhưng chính vì sợ bản thân quá hoang tưởng, chính vì ép buộc mình quá lí trí mà cố gắng chối bỏ cảm xúc ấy.

Tôi, bị ám ảnh bởi mối tình đầu đơn phương không có kết quả mà nhất quyết ngăn trái tim mình rung động lần nữa, tôi sợ rằng cậu đối với tôi cũng như người con trai ngày xưa tôi từng yêu khi ấy, chỉ đơn giản là quan tâm theo nghĩa bạn bè đơn thuần. Là quan tâm một cách vô tư, không suy nghĩ nhưng bản thân họ lại không hiểu rằng các cô gái sẽ luôn nghĩ mọi chuyện theo một hướng khác, để rồi lại nhận ra mình đang tự huyễn hoặc mình quá nhiều.

Tôi, chính vì đè nén cảm xúc thật của mình quá nhiều mà không cho mình một cơ hội quan sát cậu nhiều hơn, ở bên cậu nhiều hơn nữa. Nếu ngày đó, tôi ích kỉ mà buông thả trái tim mình một chút thì có lẽ bây giờ, tôi sẽ không phải vất vả tìm kiếm câu trả lời mà lẽ ra tôi phải biết từ lâu, sẽ không phải chờ đợi cậu trong mệt mỏi và vô vọng như lúc này.

Tôi, cũng chỉ vì mối quan hệ mập mờ không rõ ràng đó mà tự dày vò trái tim mình, tôi sợ rằng tôi đến cả tình bạn đẹp với cậu cũng không còn mà ngăn bản thân mình lại, một chút cũng không được thích cậu.
Trong giấc mơ ấy, tôi đã rất hạnh phúc…
bao tri may lanh

Nước mắt tràn ra từ khóe mi, ướt lạnh, mặn chát thấm vào khóe môi khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Trước mắt tôi chỉ là bức tường lạnh lẽo ẩn hiện trong màn đêm tĩnh mịch.

Cậu ấy đã không còn ở đây, cậu ấy đã biến mất, mang theo cả chút tình yêu thoáng qua trái tim tôi đi.

Nhưng ngay cả trong giấc mơ, vòng tay ấy cũng rất ấm áp, rất thực, tôi cứ ngỡ rằng mình đã thực sự thuộc về cậu.

Và tôi đã khóc, lần đầu tiên trong suốt hơn một năm xa cậu, tôi đã khóc, khóc thật sự, khóc như chưa bao giờ được khóc. Khóc vì trái tim yếu mềm ngốc nghếch của tôi, khóc vì nuối tiếc cái hơi ấm nơi vòng tay cậu để lại trong giấc mơ, khóc vì cậu và cũng khóc vì chính bản thân tôi.

Buổi tối ngày hôm trước, chạm mặt cậu trong ngày họp lớp, vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy nhưng đã có phần trầm ổn hơn, vẫn là khuôn mặt tôi yêu thích, đến mức muốn ngắm nhìn mãi không thôi. Nhưng cậu thì khác, cậu lại lảng tránh tôi, biểu cảm đó làm tôi có một chút lo lắng, một chút hụt hẫng…

Sau này, tôi biết cậu tìm được một nửa của mình…

Đến lúc này, tôi mới nhận ra rằng mình đã thích cậu đến mức nào, là rất thích, cực kì thích, là thật tâm đặt cậu trong trái tim.

Đáp án càng lúc càng rõ ràng nhưng tôi thật sự không muốn biết thêm gì nữa, dẫu biết rằng đã chuẩn bị tâm lí từ trước, vậy mà những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Tôi đã nghĩ rằng khóc một chút rồi tôi sẽ ổn thôi, rồi tôi sẽ lại như lần trước, quên hết mọi việc đã từng xảy ra. Tôi sẽ trở lại thành tôi như ngày nào, vô lo vô nghĩ, không vướng bận chuyện quá khứ.

Có điều, lần này lại không có tác dụng nữa rồi, nước mắt rơi càng nhiều, những kỉ niệm về quãng thời gian của hai chúng ta lại ùa về, gương mặt cậu lại hiện lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Thì ra tình cảm tôi dành cho cậu đã lớn như vậy đó, tôi chất chứa, kìm nén nó trong suốt ba năm, để đến bây giờ, khi không còn gì cả, lại bùng ra mãnh liệt như vậy.

Tôi chính là không thể không thích cậu, cũng không thể quên được cậu, mà là đang nhớ cậu đến khắc cốt ghi tâm.

Bây giờ, khi quay đầu nhìn lại, tôi nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều, nuối tiếc quá nhiều. Chỉ là nuối tiếc, không hẳn là đau đớn. Có lẽ tôi đã thích cậu từ rất lâu rồi, trước cả khi tôi kịp nhận ra điều đấy, có thế chăng mà trái tim tôi vẫn vậy, không còn đau đớn, không còn hồi hộp, không còn đập mạnh nữa mà đập từng nhịp một rõ ràng. Hoặc chăng lúc trước hay bây giờ vẫn vậy, đối với cậu không hề thay đổi, vẫn luôn ngốc nghếch mà hướng về cậu học sinh ngỗ nghịch của những năm tháng ấy, những năm tháng không thể nào quên.

Tôi sẽ luôn thích cậu, bạn thân à, không phải là cảm xúc mà tôi từng có với cậu trước đây. Mà là tôi biết ơn cậu, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, để tôi có thể nhận ra điều gì là quan trọng nhất với mình, cảm ơn cậu đã mang đến cuộc sống vô vị của tôi nhiều cảm xúc, khiến tôi ghi nhớ và trân trọng chúng suốt cuộc đời này.

Một lần nữa, hãy để tôi được nói điều này, tôi… thích cậu…

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Trái tim có nắng


Không có người nào thích sự cô đơn . . . 
Chỉ có người biết rằng sống với sự cô đơn sẽ tốt hơn cho mọi thứ .

sua chua may in gia re


 Thật kì lạ, không hiểu nhờ viên ô mai hay lời trách ngầm từ cậu bạn mà má nó ửng đỏ bất thường. Ngoài trời, đám mây đen sẫm hồi sáng lùi xa tự lúc nào nhường chỗ cho tia nắng đầu tiên trong ngày. Len qua kẽ lá bàng ngoài hiên lớp, qua khung cửa sổ, nắng thì thầm bí mật nhỏ cho cô bạn má hồng. Nụ cười của cô bạn má hồng toả nắng!
Quan ao cong nhan

6h sáng. Trời tối sầm. Thời tiết mùa hè thật thất thường. Nó vội vàng gặm nhấm nốt ổ bánh mì, chuẩn bị quần áo, đầu óc không ngừng rủa thầm rằng tại sao số nó lại khổ đến vậy. Trong khi người khác đang yên giấc với chiếc gối êm thì nó đã phải đấu tranh tinh thần cật lực để bắt đầu một ngày học. Vừa ra tới cửa, nó vội chào mẹ:
 sua may nuoc nong

 - Con mời mẹ ăn cơm. Rồi vội vàng lấy mũ, xách cặp đi.

Mẹ nó ngạc nhiên và nhìn nó cười lớn. Nó giật mình hoảng hồn nhìn lại mẹ:

 - Mẹ, con sao thế? Con sắp muộn mất!
Sửa máy lạnh

 - Con muốn ăn nữa sao? Vẫn đói hả?

Đến lúc đó nó mới đứ đừ rằng mình đã nhầm. Chào mẹ đi học lại mời mẹ ăn cơm. Đúng là đầu óc nó có vấn đề rồi. Đạp xe thật nhanh, con đường từ nhà tới trường của nó dài những năm cây số mà lại cách sông, qua đò. Giống như ngày xưa là " trèo đèo lội suối". Mải suy nghĩ linh tinh mà nó không để ý suốt từ nãy đến giờ Đoan đang gọi nó ở phía sau. Nó quay lại với dáng vẻ tự nhiên nhất:
Phu tung o to

 - 2! Nay ông đi sớm thế. Gặp tôi là may rồi đấy. Nay ông không có cơ hội đi muộn đâu.

Vốn dĩ đang mệt nhưng Đoan sau khi nghe nó nói thì mặt như muốn té xỉu đi, trợn tròn mắt lên:

 - Trời! Nay bị làm sao thế? Ăn gì chưa? Muộn lắm rồi đó. Mà nãy giờ nghĩ gì mà tôi gọi khản cả tiếng mà không nghe thấy gì vậy.
Bao ho lao dong

Nó thầm nhủ rằng cái tên khó ưa này, không biết gì lại còn trách móc nữa.

 Cứ thế mà nó và Đoan vừa đi vừa nói chuyện vừa đạp tức tốc cho kịp giờ học. Đoan là cậu bạn thân từ nhỏ của nó. Nhìn lại quãng thời gian đã qua thì nó chỉ thấy mỗi Đoan là người đã đi cùng nó sau suốt những năm tháng học trò. Nó học không giỏi cho lắm. Nhưng Đoan thì khác. Cậu ấy luôn là tấm gương tiêu biểu của lớp vì nhìn ngộ nghĩnh đáng yêu, rồi học giỏi đỉnh của đỉnh luôn, nhất là môn toán. Và cậu ấy là nhân vật duy nhất trong bài ca muôn thủa của bố nó sau mỗi cuối tuần bố lại nôi bài ca ra để giáo huấn nó. Nó nghe như đã thuộc lòng từng chữ rồi. Mười bảy năm trôi qua, Đoan đã dần trở lên thân với nó, và gần như cậu ta hiểu tất cả những gì nó nghĩ, nó thích, nó muốn, và ngược lại. Đó là điểm duy nhất nó ghét cậu ta. Giờ đây, với một cô bé mới lớn, Đoan trở thành người không thể thiếu trong danh sách những người quan trọng của cuộc đời nó. Nó nhận thức được điều đó và trân trọng tình cảm ấy.
Giay dan tuong

 Nó bắt đầu thấy ghét Đoan từ những ngày bước chân vào cấp ba. Kể từ hồi mẫu giáo đến năm lớp chín nó và Đoan vẫn chung một lớp. Nhưng khi lên đến lớp mười, nó, khi làm hồ sơ đăng khí trường thi, nó mới thấy lo. Nó thì học không tốt được như Đoan nên muốn vào trường cậu ấy chọn là một điều cực kì khăn với nó. Rồi cuối cùng nó cũng đã quyết định không theo số đông bạn bè thi “trường nhà” mà theo Đoan cùng mấy người bạn nữa thi trường huyện. Nó biết đó là quyết định hết sức khó khăn. Rồi nó chọn cách tập trung hết sức cho kì thi, Đoan thỉnh thoảng cũng ghé qua nhà nó động viên nó cố lên. 

Tháng sáu về, nó nghe phong phanh qua điện thoại Đoan báo nó đỗ rồi. Nghe giọng cậu ấy hân hoan cứ như nghĩ chắc chắn nó sẽ không đỗ rồi khi thấy nó đỗ ngạc nhiên lắm không bằng. Dù thế nó cũng thấy vui lắm, dù không cùng lớp như xưa nhưng cùng trường với Đoan, nó nghĩ với nó cũng đã đủ may mắn lắm rồi. 
 Trong rang gia

Nhưng vào trường rồi, học hành vất vả tối ngày, nó với Đoan cũng không mấy khi còn gặp nhau nữa, chỉ thỉnh thoảng cùng đi học, cùng nhau về rồi nói mấy chuyện linh tinh. Giờ Đoan đã là một thành viên xuất sắc, ai cũng biết đến trong ngôi trường lớn này. Nó thì chẳng là gì, nếu không muốn nói là vô hình. Nó cảm thấy nó và Đoan như ngày một xa, xa lắm rồi ý. Cảm giác đó rõ hơn khi nó tình cờ gặp cậu bạn đang cùng một đám bạn của mình đang cười nói vui đùa mà như không thấy nó. Nó vượt qua cảm giác ấy bằng cách vùi đầu vào học, tham gia vào mấy câu chuyện cùng đám bạn cùng lớp để quên đi.

Kì nghỉ hè vừa rồi, bố mẹ thưởng cho nó một chuyến đi lên Sapa để thưởng thức không khí đặc biệt nơi đây. Kết thúc chuyến đi nó nhặt về hai viên sỏi mà thao nó là "đẹp dã man". Quyết định dành tặng cho hai người bạn mà nó thân yêu nhất. Thứ nhất là Trang, cô bạn vui vẻ đáng yêu ngồi cạnh nó. Nhận được viên sỏi, Trang thét lên sung sướng :"Mày ơi , tao yêu mày lắm!". để thỏa nỗi vui sướng của Trang, nó phải chịu nốt cắn vào tay đau muốn chết. Nay đi học về nó lại gặp Đoan, nó quyết định tặng cậu ấy:

-Này, nay ông gặp tôi là quá may mắn đó nha. Tôi có cái nay cho ông nè.

-Gì đây?

-Quà đấy!

-Quà chuyến đi vừa rồi à? Gì vậy? một hòn sỏi ah? Xấu xí.

- Uhm. Không thích thì trả tôi.

- Không, bà cho tôi rồi là của tôi, sao lại đòi lại. Mà tôi vất nó đi có được không?

Nó không trả lời Đoan. Đúng là viên sỏi đó rất xấu xí nhưng đó là món quà nó tặng cơ mà, Đoan thật sự không thích nó, không thích món quà của nó ư? Khi về gần tới nhà, nó gọi với theo Đan:" Tôi cho ông rồi đấy, ông muốn làm gì cũng được, vứt đi cũng được, tùy ông xử lý. Tôi về đây".
 May ao khoac cho tan binh

Nó tự thấy mình thật ngốc nghếch, ngu xuẩn. Sau vụ đấy, ngày hôm nay nó thấy giận Đoan ghê gớm. Tại sao nó lại nghĩ nhiều về Đoan như vậy. Tại sao Đoan lại thay đổi nhiều như vậy. Thời gian này nó quyết định không gặp Đoan nữa. Buổi sáng nó cố gắng dậy thật sớm để đi học sớm nhất. Và tan học cũng thế, cố gắng nán lại lớp để đám bạn về hết. Nó cứ đi đi về về như thế. Tình trạng ấy đã diễn ra trong một tháng nay. Nó gần như thu mình lại với thế giới bên ngoài. Chỉ có mấy người bạn thân của nó mới phát hiện ra và có thắc mắc là :" Dạo này mày làm sao vậy? Lạ lắm". Nó chỉ cười xòa cho qua.

Sáng, trời mưa lúc sáu giờ kém, xám xịt,sấm chớp rẽ ngang dọc trên bầu trời. Nó sợ cảnh phải đi giữa đường không bóng người, trên trời thì sấm chớp biểu tình. Ngày trước cũng biết nỗi sợ của nó nên cứ khi nào trời mưa thì Đoan đèo nó chứ không để nó tự đi như bây giờ. Rồi vừa đi vừa nói chuyện làm nó quên đi nỗi sợ. Hít căng khí trời, tự nhủ phải can đảm lên, khí lạnh, mưa tát vào mặt, cuốn luôn những giọt nước mắt. Thật sự lâu rồi nó không khóc, giờ đây nước mắt và nước mưa nó cảm thấy mặn chát. Gió thổi mạnh, mưa lớn, nó ghì thật mạnh để đạp xe. Chợt có tiếng nói phía sau làm nó giật mình, run bắn người.

- Này, đừng khóc nữa, khóc xấu xí thế không biết.

Lạ, nó quay mặt lại. Là Đoan, sao Đoan biết được nó đang khóc nhỉ? Sao Đoan lại đi học vào giờ này nhỉ. Nó cứ mải suy nghĩ đến khi có tiếng gọi thì mới ngẩng mặt lên nhìn, thấy Đoan đang đi song song với nó.

- Tại sao cứ tránh mặt tôi vậy? Tại sao cứ khóc vậy? Ngốc quá, khóc thì trời vẫn mưa thôi, sấm sét vẫn nổ bùm bùm thôi.

-Kệ tôi!

-Này bà giận tôi đấy ah?

-Giận? Tôi làm sao dám giận ông!

- Yến này. Tôi có cái này hay lắm. Đảm bảo giúp bà vượt qua hết mọi nỗi sợ , nỗi buồn luôn. Nè, tôi cho bà mượn.

Đoan nhanh tay bỏ vật gì đó vào túi áo mưa của nó. Nó đang ngơ ngác vì chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra thì Đoan đột nhiên phóng nên trước rồi nói với lại:

- Khi nào cảm thấy ổn rồi thì trả tôi nha. Nó rất quan trọng với tôi đó. Cấm bà làm mất hoặc không trả lại. Hi. bye. Đi trước nha, nhanh kẻo muộn.

bao tri may lanh
Mệt mỏi, đạp xe tới trường đúng giờ là hạnh phúc nhất trong ngày hôm nay. Vừa leo lên tới tầng ba nó chợi nhớ đến vật Đoan đưa. Nó vội mở túi ra. Nhắm mắt, trời, vật gì mà mát thế. Mở mắt. Ngừng suy nghĩ một giây. Sững sờ. Đó là cảm giác của nó khi nhìn thấy hòn sỏi. Đây chẳng phải hòn sỏi nó tặng Đoan mà Đoan muốn vất đi sao? Nghĩa là gì đây. Lớp trưởng không biết từ đâu nhảy vào chỗ nó. Trên tay là bịch ô mai nhỏ, đưa cho nó với lời nhắn nhủ:

- Ăn hết, đọc hết đi cô nương.

 Nó mở túi ô mai ra, một mẩu giấy nhỏ.

"Hi! Hòa bình nhé. Tôi không chấp nhận được cảnh suốt ngày theo sau Yến đi học từ rất rất sớm rồi lại lề mề về cuối nữa đâu. Người đâu mà dễ ghét thế không biết, không bao giờ chịu quay đầu lại nhìn xem có một anh chàng đẹp trai (tôi đó) theo sau khổ thế. Nhớ là chỉ tôi mới được theo bà thôi đấy. Tôi không cho phép ai như thế đâu, giúp tôi nha. Hiểu không, ngốc à."
Thật kì lạ, không hiểu nhờ viên ô mai hay lời trách ngầm từ cậu bạn mà má nó ửng đỏ bất thường. Ngoài trời, đám mây đen sẫm hồi sáng lùi xa tự lúc nào nhường chỗ cho tia nắng đầu tiên trong ngày. Len qua kẽ lá bàng ngoài hiên lớp, qua khung cửa sổ, nắng thì thầm bí mật nhỏ cho cô bạn má hồng. Nụ cười của cô bạn má hồng toả nắng!

Nỗi nhớ về kí ức đẹp đẽ thuở học trò

"Đôi khi, không hẳn là nhớ về một người.
Bạn chỉ nhớ về những cảm xúc và khoảnh khắc bạn có với người đó...."
sua chua may in gia re


Duy nhìn An cười hiền. Trên thế giới này, có những con người mà mỗi lần bạn gặp, một phần kí ức mà bạn tưởng rằng đã quên sống dậy, chân thực như mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là những người cất giữ kí ức.
Quan ao cong nhan

Tặng cậu, người bạn tốt nhất của tớ!

An bước trên con đường rải sỏi. Những tia nắng đầu xuân hôn nhẹ lên gò má ửng hồng của cô bé. Đã hăm mốt tuổi đầu mà nhìn An vẫn như một cô gái mới lớn. Trên con đường này, cách đây mấy năm, đã có một người bắt An tháo giày ra, đi chân không trên những viên sỏi lạnh tê tái. Đau. Đau phát khóc. Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của người đó, An cắn răng đi hết con đường mà không rơi một giọt nước mắt nào. Để rồi lúc người ấy cõng An về, An gật gù trên vai người ấy. Trong cơn mơ, An nghe tiếng thì thầm: “Cậu là người con gái mạnh mẽ, tớ có thể yên tâm để cậu ở lại đây”.
 sua may nuoc nong

Vậy đấy. Quá khứ lúc nào cũng như cơn gió thoảng qua An những lúc An ghé qua những nơi chất chứa kỉ niệm.

Một lúc sau Duy đến. An cười:

- Cái đồ mà ghê gớm. Về gần một tuần rồi mới chộ mặt.
 Sửa máy lạnh

Duy vênh mặt:

- Biết người ta về gần một tuần rồi mà không thèm gọi hỏi, còn nói gì nữa chứ!

Cái giọng Bắc âm ấm đã lâu rồi An không được nghe. An đánh trống lảng:
 Phu tung o to

- Này, ngày ấy bên nớ bắt tui đi chân không trên đó tui còn chưa bắt đền đó nghe!

- Khiếp, thù dai nhỉ.

- Không phải thù dai mà là nhớ lâu. Người nhớ lâu vẫn thường hay khổ - An ngước mặt lên trời, vờ thở dài.
Bao ho lao dong

Duy bật cười:

- Vậy chứ muốn đền gì đây?

- Kem nhá! - nụ cười tươi nở tròn xoe trên đôi môi cô bé.

Thời cấp ba, hai đứa là đôi bạn thân. Thân đến mức nhìn hai đứa ai cũng tưởng là một đôi tình nhân. Nhìn hồi lâu mới biết không phải. Có đôi tình nhân nào vác chổi rượt nhau suốt ngày. Nhưng An thích người ta tưởng vậy. An thích người ta nhìn hai đứa mỉm cười ẩn ý, rồi trố mắt ngạc nhiên lúc hai đứa chí chóe với nhau. Thực chất An rất hiền, chỉ là An thích nhìn lúc Duy cau mày, nhăn nhó khi đuối lí. An cũng thích cả lúc Duy xoa đâu khen khi An làm được bài tập Lí, vốn dĩ là một môn khó nhằn với hầu hết bọn con gái. Thích cả lúc Duy trố mắt ngạc nhiên khi An giải toán vèo vèo. Thích cả lúc Duy chăm chú đọc những truyện ngắn, những câu thơ vớ vẩn An sáng tác lúc lười học. Ừ, An thích Duy lắm lắm. Nhưng chả hiểu vì cái lí do gì, lúc Duy nhìn thẳng vào mắt An và nói: “Tớ yêu cậu…”, An tròn xoe mắt bảo: “Điên à?”. Thì thích là một chuyện, yêu là chuyện khác cơ mà…

Nhưng An thích tình cảm ấy của Duy. Thích như An thích Duy vậy.

Hai bên con đường rải sỏi là hàng ghế xinh xắn. Gió thổi hiu hiu. Ánh nắng tinh khôi của những ngày cuối năm vương vất chút khí lạnh còn sót lại của ngày đông dài. An duỗi chân khoan khoái. Hình như hôm nay trời đẹp hơn hẳn. An nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Duy. Duy cau mày:

- Nhìn cái gì đấy?
Giay dan tuong

- Nhìn quá khứ - An mỉm cười.

Hôm ấy cũng là hăm chín Tết. Hai đứa cãi nhau ghê lắm. Mặc dù hay chí chóe, hạnh họe nhau, nhưng chưa bao giờ An cảm thấy giận đến thế. Chẳng biết mắc mớ gì mà Duy chả thèm nhịn An lấy một câu. Duy lạnh lùng lôi An ra trước con đường rải sỏi, lạnh lùng nói:

- Cậu cởi giầy ra. Nếu cậu bước hết con đường này, tớ sẽ xin lỗi cậu.

Hôm ấy, Duy phải chịu thua An. An đi một mạch hết con đường, đôi chân đỏ ửng trong giá lạnh khiến Duy áy náy vô cùng. Ra Tết, An ngỡ ngàng khi hay tin Duy nộp đơn ở tận Hà Nội. An đứng trước mặt Duy, ánh mắt giận dữ:

- Duy có còn coi tui là bạn không?

- Có - Ánh mắt Duy vẫn bình thản.

- Sao Duy làm vậy? Thậm chí Duy không thèm nói với An. Chẳng phải Duy đã hứa sẽ không quay lưng với An - Mắt An mở to, nước mắt chực ứa ra. Nhưng An không khóc.

- Sao cậu trẻ con vậy. Đây là con đường tớ lựa chọn.

- Không có An?
 Trong rang gia

Duy gật đầu, ánh mắt lạnh lùng, xa cách. Phải rồi, An có liên quan gì đến Duy? Thế rồi An nghỉ chơi với Duy. Không có những ngày Duy ghé chở An đi học, cũng chả có lúc hai đứa ngồi giải đề thi. Mẹ An thấy lâu ngày Duy không ghé “ăn chực”, cũng hỏi. An gắt: “Không thèm, không có cậu ấy con vẫn sống tốt! ” khiến mẹ cũng ngạc nhiên không biết có chuyện gì.

Ngày có kết quả trúng tuyển đại học. An cầm giấy báo mà nước mắt chảy dài trên má. Ai cũng nghĩ An khóc vì mừng. Chỉ mình An biết. Như có một điều gì đó rơi mãi vào trong màn đêm sâu thẳm. Cánh cửa Đại học mở ra, cổng trường cấp ba khép lại, khép lại một thời mơ mộng. Ở sau kia có Duy, con đường phía trước An phải đi một mình như lúc An bước trên con đường rải sỏi. Duy đã rẽ một hướng khác, một hướng không có An. Những năm tháng ở trường đại học, trái tim An như say ngủ. Thì An vẫn học, vẫn chơi, vẫn yêu. Chỉ là nửa đêm ngủ không được, An vắt tay lên trán suy nghĩ, sao An thấy vô nghĩa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa.

- Này, thực ra tui nhớ Duy lắm nhé. Duy như là người cất giữ những kí ức đẹp của thời học trò của tui vậy. Mỗi lần nhìn thấy Duy, tui thấy như được sống lại quá khứ tươi đẹp - An cười, nhưng ánh mắt nhìn Duy xa xăm.

- Tiếc rồi hả? Ai bảo ngày đó chê người ta.

- Đâu có chê. Chỉ là tui thích cảm giác bên Duy như người bạn vậy. Nếu là người yêu Duy, tui sẽ mãi không thể là bạn của Duy được nữa. Mà như thế thì buồn lắm.

- Đồ ngốc - Duy cốc đầu An.

- Vậy chừ hẹn hò có muộn không?

Duy hục hặc ho, cười:
 May ao khoac cho tan binh

- Hôm nay uống nhầm thuốc à?

- Không, hẹn hò hôm nay thôi. Ngày mai An hứa sẽ quên Duy, quên thiệt luôn, không tiếc nhớ nữa - An làm vẻ mặt năn nỉ.

- Vậy giờ cậu muốn đi đâu?

Duy chở An trên xe đạp như ngày xưa. Hai đứa dạo trên hành lang lớp học cũ. Cái hành lang chứng kiến biết bao kỉ niệm đẹp của hai đứa. An miết tay lên hàng chữ “A and D, BFF” trong góc bức tường cuối hành lang. Hai mặt cười toe toét nhìn An và Duy. An đã hì hục cả buổi để khắc lên hàng chữ đó trong lúc Duy ngồi ngẫm nghĩ mấy bài toán khó nhằn. Duy lại chở An vòng vèo qua những con phố quen. Không khí phảng phất mùi hương khói, mọi người đang tất bật chuẩn bị cho mâm cỗ cúng tất niên. Năm nay tết đến sớm hơn một ngày. Chiều, gió bỗng lạnh hơn, mưa lất phất đậu trắng xóa trên mái tóc An. Hai đứa đành ghé vào nhà thờ trú mưa.

- Duy có còn nhớ những ngày ấy không?

- Có… mỗi khi gặp An… 

- Vậy thì An là người cất giữ kí ức cho Duy ha.

Duy nhìn An cười hiền. Trên thế giới này, có những con người mà mỗi lần bạn gặp, một phần kí ức mà bạn tưởng rằng đã quên sống dậy, chân thực như mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là những người cất giữ kí ức. Có những kí ức đẹp, có những kí ức buồn. Nhưng với An, Duy là người giữ những kí ức đẹp.

Cơn mưa qua để lại không khí lạnh. An rùng mình. Lúc sáng trời còn nắng đẹp, giờ đã đổ mưa, An không kịp mang theo áo ấm. Duy xoa xoa hai tay vào nhau rồi áp lên má An, khẽ chạm môi vào mái tóc mềm của An:

- Ấm chưa?

- Ừ… cũng khá ấm… - An nghe trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

- Vậy thì trả tiền đây, bịt má tớ mua tận Hà Nội đấy nhá! - Duy cười toe toét.

 An trợn mắt nhìn Duy. Duy lại bảo:
bao tri may lanh

- Không mua thì thôi, nhìn gì ghê thế, tớ cho mượn xài tạm vậy thôi nhé.

Duy rút tay. Một làn gió lạnh phả vào mặt An. Bất giác, An mỉm cười.

Duy chở An về nhà. Tối nay An còn phải phụ mẹ làm mâm cỗ cúng giao thừa. Nhìn bóng Duy khuất dần về cuối con đường, An cảm thấy nao nao. Ừ thì kí ức rất đẹp. Nhưng nó vẫn là kí ức, mà An không thể sống mãi trong kí ức được. Bây giờ Duy không bước đi cùng An nữa, chỉ thỉnh thoảng gặp lại nhau như hai con đường bất chợt giao nhau. Dù vậy, An biết, Duy và An vẫn là bạn, An yên tâm rằng đã có một người luôn giữ gìn cẩn thận những kí ức đẹp của mình. Và An đã có tên cho những nỗi nhớ bâng khuâng, thi thoảng len lỏi vào những giấc ngủ chập chờn trong những cơn mưa đầu mùa. Đó là nỗi nhớ về Duy, về kí ức đẹp đẽ thuở học trò.


Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Popular Posts