Showing posts with label Truyện cảm động. Show all posts
Showing posts with label Truyện cảm động. Show all posts

Monday, September 10, 2012

“Sao ngủ muộn thế con ơi!”


Đã gần 11h rồi mà thằng cu vẫn cười toe toét, lẫy và xoay khắp giường khiến Tuấn chốc lại nhìn đồng hồ: “Sao ngủ muộn thế con ơi, ngủ đi con…!”. Năm tháng nay rồi kể từ khi sinh bé thứ hai, chuyện “yêu” hai vợ chồng anh lúc on lúc off .

 “Sao ngủ muộn thế con ơi!”
 
Nghe lời các cụ kiêng cho lành, hai vợ chồng cố gắng không gần gũi nhau trong vòng hai tháng sau khi vợ sinh. Hết thời gian kiêng khem, Tuấn khấp khởi mừng thầm vì được gần vợ cho thỏa nỗi nhớ. Nào ngờ, thằng bé dạo này hay thức khuya, thường xuyên đến 11h, thậm chí có hôm gần 12h mới ngủ. Cu cậu lại rất hiếu động cứ lật lẫy, lách khắp giường ê..a, không để mắt là rơi xuống đất như chơi, đặt nằm võng cậu cũng lẫy được, vào cũi thì chỉ được một lúc là kêu ầm lên vì va đầu vào thành.

Tối đến bố mẹ thay nhau chơi với cậu, lúc thì mẹ bế cậu lên giường, lúc thì bố cho cậu xuống võng ru ngủ nhưng cũng chẳng ăn thua. Cứ đúng tầm gần 11h thì cậu mới dụi mắt và gắt gỏng. Thêm bình sữa và 15 phút nữa thì cu cậu mới thật sự say giấc.

Cho con đi ngủ xong, hai vợ chồng mới có thời gian cho nhau nhưng nhìn vợ mệt mỏi, chồng lại đành “nhịn”. Còn nếu không cũng phải nhanh nếu không muốn chuẩn bị lên đến “đỉnh” thì con lại ọ ẹ dậy đòi ăn. Và dù chủ động không cho thằng con ngủ hiệp phụ, để “dìm” cho ngủ sớm, vậy mà vẫn có hôm thất bại như thường, thậm chí bà nội còn chạy xuống hỏi sao thằng bé khóc to thế. Đến khi con ngủ lại bố mẹ cũng chẳng còn hứng vì quá mệt.

Còn hôm nào “đi tới đầu tới đũa” được thì ngày hôm sau lại mệt lử vì chồng phải dậy sớm đi làm. Thành ra lúc nào cả hai đều trong tình trạng thòm thèm.

Có lẽ thời gian thoải mái nhất cho hai vợ chồng gần nhau là các buổi trưa cuối tuần khi không phải trực chờ cho thằng bé ngủ, cũng không phải lo quá khuya sẽ ảnh hưởng đến công việc hôm sau. Trong không gian mờ mờ, lãng mạn của màn đêm tự tạo, họ mới được tận hưởng cảm giác yêu thương trọn vẹn.

Hai vợ chồng tự an ủi nhau thôi trẻ con nó thay đổi theo giai đoạn mà, như thằng lớn cũng thức khuya đến tận 7 tháng ấy thôi. Cố khắc phục giai đoạn thoái trào này để sau bù dần…

N.H

Monday, August 20, 2012

Hãy suy ngẫm về câu chuyện này bạn nhé


Một đoạn chat có thật với anh trai...cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn...1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị...

Mọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!

Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đâ
y là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức...

"...

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trc
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: "dậy đi con"
Bình Dương: "dậy đi về với bố"
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: "thế đấy cháu ạ"
Bình Dương: "nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban"
Bình Dương: "thế mà nó không về nữa cháu ạ"
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

...."

Vậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không?

Hãy chia sẻ thông điệp này tới người thân và bạn bè bạn nhé !

Nhìn Lại Bản Thân Mình


Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm c
hí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?".

"Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời.

"Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì".

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.

"Có chuyện gì vậy?" - ông ta hỏi.

"Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.

"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì...

Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: "Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?".

Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ?

Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con...".

Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: "Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng...".

Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên...

Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.

Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng...

Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?

Saturday, August 18, 2012

Túi gạo của mẹ


 (dành 5 phút để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé)

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu c
ắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắng số.

Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhỡ. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.

Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:

- Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.

- Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

- Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

~*~

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?

- Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.

- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

~*~

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

- Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

- Thưa với thầy, gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm... Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

- Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

- Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.
Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

- Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.

Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

- Mẹ ơi ! Mẹ của con…

Mẹ ơi


Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.

Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu C
ương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.

Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là “ nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này.”. Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa?

Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy “đại ca đầu trọc” về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: “Lưu Cương, có người đến thăm!” Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi….” Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: “Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ.” Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: “Thế này sao được”. Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?” Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn “sụp soạp”. Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?” Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi.”

Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?”

Mẹ vội thu chân vào, nói: “Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà”, mẹ thở dài, “Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết, vụ mùa năm nay thu hoặch cũng kém, còn bố con…..đi khám bệnh…..cũng tốn bao nhiêu tiền…….Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé.”

Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?”

Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết cả vào mắt i, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi…..Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ.”

Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: “Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!”

Mẹ Tiểu Cương xua tay, nói: “Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!”

Anh quản giáo run run giọng nói: “Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?”

Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: “Mẹ!” Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.

Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào.” Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.

Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: “Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa….”

Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: “Không….không có gì đâu con…..” Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, đây là cái gì?!”

Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: “Đấy là…bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối…”

Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…” Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh...
_________________________________

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy, cha che chở đời con
Ai còn mẹ - xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con”.
_________________________________

Nếu bạn thấy bài viết này ý nghĩa, xin hãy "Chia sẻ" (ấn Share) thông điệp này đến những người thân và bạn bè ♥

Friday, August 17, 2012

Những Mảnh Đời Bất Hạnh


Vào mỗi lần ra chơi, nó vẫn ngồi đó, dưới gốc cây gần cái cổng lớn của trường, nơi có thể quan sát hết những gì xảy ra bên ngoài đường phố. Đó cũng là nơi nó có thể thấy tụi bạn nhà giàu mua nhũng cây kem lạnh đến t
ê người, dưới cái nắng oi ả ở cái thành phố Sài Gòn nóng nực này.

Nhưng chỉ nhìn thôi. Nhà nó nghèo, ba nó không biết đang ở đâu, làm gì chỉ biết mẹ nó giờ đang làm mướn cho người ta. Lo học phí cho nó học tới lớp ba ở cái đất Sài thành này cũng là một điều khó khăn lắm rồi, chứ nói chi đến tiền ăn quà vặt của nó. “Ực” nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền lại, cái đầu nó cuối xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Nhưng mỗi lần làm như vậy xong thì đôi mắt nó lại nhìn tụi bạn ăn kem nhiều hơn nữa.

Chẳng ai biết cảm giác của nó lúc này cả, nó cũng chẳng bao giờ kể cho mẹ nó nghe. Chỉ có một người duy nhất biết, ông vẫn nhìn theo nó mỗi lúc ra chơi. Chắc tại mỗi lần ra chơi nó cứ ngồi dưới gốc cây một mình nên ông mới để ý.

“Cháu ơi!”- Ông thò tay qua cái cổng sắt thưa thớt của trường, đôi tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại
.
Nó giật mình nghĩ thầm “chuyện gì vậy ta, mình có quen biết ông ta đâu, chắc là bảo mua vé số đây, cũng trông trúng lắm chứ mà mình có tiền đâu mà mua, ông này kêu lầm người rồi”. Nhưng vì tò mò, nó vẫn lại.

“Ông cho nè, lấy mà mua kem ăn với bạn” đôi mắt ông hiền hậu nhìn nó, dúi vài tay nó tờ tiền 2000 đồng đã cũ mèm.

Nó ngạc nhiên nhìn ông lão, suy nghĩ mơ hồ trong đầu cái gì đó rồi đột nhiên giật tay lại: “Dạ không!”

Ông lão lại dúi mạnh vào tay nó lần nữa: “Do lúc nào ra chơi cũng thấy cháu ngồi đây nhìn tụi nhỏ ăn kem, chắc cháu cũng muốn ăn lắm, nên cháu cứ cầm lấy mà ăn”.

Trong lúc đó, nó nhó lời mẹ dặn nhiều lần ở nhà là người lạ cho gì cũng đừng nhận.
- Con cảm ơn ông, nhưng con không lấy đâu, mẹ con bảo không được nhận tiền của người lạ, mẹ mà biết được, mẹ la con chết!

- Ông cho con đó, cầm mà mua kem ăn. Ông không có ý gì đâu, con đừng sợ.

Nó rất muốn ăn kem nhưng lại không dám nhận. Nó im lặng đứng nhìn ông. Dường như ông hiểu được những gì nó nghĩ, và cũng có thể ông là một người rất tâm lý. Ông rút cánh tay gầy gò của mình lại. Nó bắt đầu cảm thấy tiêng tiếc. Nhưng nó ngạc nhiên hơn khi thấy ông lão đưa tiền cho anh bán kem.

“Giờ thì cháu ăn chứ” - Ông mỉm cười rất dịu dàng, nụ cười làm hiện rõ những nếp nhăn trên khuôn mặt heo hắt của ông.

Lúc đó nó quên mất lời mẹ dặn, nhưng cũng chắc vì còn nhỏ quá, cái sự ngây thơ của nó được thể hiện bằng hành động rụt rè cầm cây kem rồi ăn thật chậm rãi. Nó ăn chậm thật chậm, thật chậm như thể muốn tận hưởng hết tất cả mọi thứ ngon lành, mát mẻ của que kem và tận hưởng luôn cả cái cảm giác được ăn, được quan tâm khi phải chờ đợi quá lâu rồi. Cho đến khi trống trường báo hiệu hết giờ ra chơi, nó lật đật chào tạm biệt ông rồi cầm chặt cây kem chạy thẳng vào lớp. Đôi mắt ông lão long lanh nhìn nó chạy một cách hồn nhiên như thể ông vừa nhận một thứ gì quý giá từ nó.

Rồi cứ như vậy, lâu lâu ông vẫn ghé qua chơi cùng nó cũng tại gốc cây đó vào mỗi giờ ra chơi. Ông với nó thân lắm, có chuyện gì nó cũng kể ông nghe, trước giờ ông là người bạn thân đầu tiên của nó mà. Và dĩ nhiên, lâu lâu, ông cũng thường cho nó tờ 2000 để mua kem. Nhưng tờ bạc nào ông cho nó đều đã cũ lắm rồi.

Chiều hôm đó, lúc tan trường không biết có chuyện gì vui mà nó nhảy chân sáo trên đường về nhà. Nó đang nhảy thì bỗng nhìn thấy một đám đông, tò mò nên chạy lại xem. Vì nhỏ nhắn nên nó chen được vào giữa. Nó cũng thấy ông. Nhưng lần này, ông lão không cười với nó nữa, ông nằm trên đường như đang ngủ. Và mọi người xung quanh bàn tán về ông rất nhiều. Ông lão bị xe máy tông phải trong khi qua đường, và một điều đặc biệt mà giờ nó mới biết: Ông là một người ăn xin. Giờ nó cũng đã hiểu vì sao những tờ bạc ông thường cho nó lại cũ kĩ đến như vậy. Nhưng sao hôm nay nó không khóc. Đôi mắt một mí nhỏ bé chỉ ươn ướt nhưng cay xè....

Bố em làm nghề gì ?



Người cha nghèo và cô con gái


Wednesday, August 15, 2012

Mẹ của tôi

Sau mấy tháng trời rong rủi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đã kiếm được một công việc ưng ý. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến phòng trọ trời cũng đã vào khuya.

Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh không muốn 
ra ngoài mua pin, anh bèn gọi điện về cho mẹ :

“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”

“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói trông rất khàn.

Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến : 

“Con à, mau dậy đi làm…”

Anh có chút bực khi nhìn thời gian vẫn còn sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :

“Bà cũng nên ngủ đi !”

Tuesday, August 14, 2012

Tình cha con


Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai t
rạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..


Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: “Cho hai bát mì bò!”, cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “An đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội.” Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt.” Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. ” “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy.”

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò.” Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. ” Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Saturday, August 11, 2012

Này em ...

♥ Này em... !

Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ. 

Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra. 

Em nhận ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm bao sợi bạc. 

Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt ... mà sao em không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!

♥ Này em... !

Em đã bao lần băn khoăn không biết chọn gì cho người ta trong ngày sinh nhật. 

Thế mà em ... nhầm lẫn hay là quên mất mà chúc mừng sinh nhật mẹ muộn một tháng. 

Thế mà em, thức cả đêm để đan nốt cái khăn nhưng không nhận ra mắt mẹ nhìn em xa xăm lắm. 

Có lẽ mẹ cũng mong được em yêu thương như cái người dưng kia lắm. Em à, đừng lạnh nhạt với yêu thương!

♥ Này em... !

Em có nhớ khi lần đầu tiên vấp ngã, ai là người đã nâng em dậy không? 

Em có nhớ khi em hoang mang, khi em lạc giữa con đường một chiều chen chúc xe cộ, ai là người chỉ đường cho em ra, ai là người vỗ về an ủi em ? 

Ừ, mới đây thôi khi em gặp tai nạn, những người dưng ấy hỏi han em được câu nào không? 

Những người dưng ấy an ủi em được câu nào cho bớt đau không?

Có người dưng nào tự nguyện đưa đón em đi học không? Chẳng ai ngoài gia đình phải không em.

Em à, đừng để cuộc đời mình trôi qua như một cái chớp mắt. 

Nắm lấy nó thật chặt em nhé. 

Vì còn nhiều người yêu thương em lắm, vì còn nhiều người cần em lắm. 

Đừng trông mong hạnh phúc từ những điều xa lạ, đừng hy vọng tương lai từ những người dưng vô tâm.

Hãy viết lên trán mình một chữ 

"Tự" - tự yêu thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em ♥

Lòng tốt và niềm tin

Buổi sáng, trên xe buýt. Cụ bà bị lòa mò mẫm rút tờ 10000đ trong gói tiền được bọc kỹ bằng một lớp giấy báo đưa cho anh nhân viên bán vé và nhận lại tiền thối. Không mảy may nghi ngờ, cụ gói lại tiền như ban đầu và nhé
t vào túi áo.

Khi xe dừng ở trạm, cụ xách giỏ đứng lên. Anh nhân viên vội nắm lấy tay cụ dắt xuống xe, dẫn cụ qua đường và vẫy một chiếc xe ôm gần đó. Anh đỡ cụ ngồi lên xe rồi mới quay trở lại. Hành khách phải chờ đợi nhưng không một lời phàn nàn nào, chỉ có những ánh nhìn trìu mến dành cho anh nhân viên xe buýt.

Buổi trưa, ở ngã tư đường Nguyễn Thị Minh Khai - Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Cô gái khiếm thị đứng bên góc đường, tay phải cầm tập vé số đưa ra phía trước mời khách, tay trái cầm chiếc nón cũng đưa ra trước để khách trả tiền. Đèn đỏ, một người đàn ông mặc áo xanh, đeo cà vạt dừng xe bên cạnh cô gái, ông rút một tờ vé số rồi trả tiền vào chiếc nón. Cô gái cúi đầu như muốn cảm ơn ông. Đèn xanh, ông chạy xe đi. Phía sau có một người khác dừng lại mua vé số cũng bằng cách ấy. Cô gái lại cúi đầu.

Những cuộc mua - bán diễn ra trong lặng lẽ. Cô gái tin tưởng tuyệt đối vào những người khách đi đường như tin tưởng vào lòng tốt của con người. Chợt thấy cái nắng trưa chừng như không còn gay gắt nữa...

Buổi chiều, trong công viên. Người thanh niên ngồi trên ghế đá gần khu vực dành cho những người đi bộ thể dục. Bên cạnh anh là chiếc gậy dò đường. “Mua vé số giúp giùm các anh chị ơi!”. Anh cứ mời như thế và chờ đợi.

Có người dừng lại, rút một tờ vé số và dúi vào tay anh tờ giấy bạc 5.000đ. Một người khác, rồi một người khác nữa... Mỗi ngày, vòng tròn người tuần hoàn đi qua nơi anh ngồi và trong anh cũng tuần hoàn một niềm tin về lòng tốt. Anh đã sống với niềm tin ấy không biết đã qua mấy mùa xuân hạ thu đông...

Giữa những lo toan và đua chen đời thường, chợt thấy lòng bình yên khi nhìn thấy niềm tin và lòng tốt của con người. Ta biết rằng trong cuộc sống này luôn tồn tại những giá trị vĩnh hằng.

Wednesday, August 8, 2012

HI VỌNG LÀ MÃI MÃI

Thảo vứt chiếc túi vào xó nhà rồi nằm vật ra giường mà chẳng thèm thay chiếc áo đầm bó sát cơ thể. Cô vừa đi dự đám cưới đứa bạn cuối cùng trong nhóm về. Vậy là nhóm năm đứa đã có bốn đứa lấy chồng. Chỉ còn lại Thảo một mình, với những gì thoảng qua đến rồi lại ra đi, cảm xúc theo đó mà cũng chết dần.

Chẳng còn những lãng mạn thơ ngây, chỉ còn lại những tính toán thiệt hơn và những suy nghĩ đầy chất thực dụng. Bây giờ chỉ cần để ý một chút là Thảo có thể biết được người đàn ông đó cần và muốn điều gì. Nhưng Thảo tự hỏi để làm gì? Đến cái bệnh ghen là bệnh thường nhật và không bao giờ có thể chữa khỏi của các cô gái thì giờ đây cô cũng không còn cảm thấy nữa. Đến người yêu hiện tại của Thảo, dùng nick chat của anh ấy là tên của anh và tên người yêu cũ ghép lại với nhau để chat với Thảo mà cô cũng chẳng thèm nổi cáu lên. Chứ như ngày xưa, chắc Thảo đã làm um lên rồi lập cho anh hẳn một cái nick khác. Tiếng chuông điện thoại réo rắt khiến Thảo ngồi dậy tìm điện thoại. “Darling” ư? Thảo nheo mắt nhìn cho rõ, rồi gật gù cười vì cái tên đang hiện lên màn hình điện thoại. Thảo bấm nút nghe, giọng như thoảng vào trong gió:
-          Anh à, sao gọi em khuya thế?
 Đầu dây bên kia có vẻ lo lắng, hỏi dồn dập:
-      Em đi dự đám cưới bạn có vui không? Có uống không đấy? Đừng có tắm cẩn thận kẻo cảm lạnh nhé.
Giọng  lè nhè nói nhát gừng vào điện thoại:

-         Em mệt, không có chuyện gì thì để mai mình nói chuyện nghe anh. Em xin lỗi.

Nói rồi Thảo buông điện thoại khỏi tay, chẳng biết đầu dây bên kia nói những gì nữa mà một lúc sau màn hình mới hết sáng.
Thảo quen anh ấy qua một người bạn giới thiệu. Anh ấy là Việt kiều, chỉ mới gặp nhau có vài lần rồi anh về bên Mỹ xa xôi, nhưng không có ngày nào anh không điện thoại cho Thảo. Mà cũng chẳng sao cả, anh đến đã khiến thế giới của Thảo xáo trộn một chút, chỉ một chút thôi rồi nó lại lặng xuống như mặt nước hồ thu, cứ êm đềm, nhè nhẹ, lờ lờ như vậy. Một ngày nọ anh gọi điện cho Thảo, anh nói anh nhớ Thảo nhiều lắm, và Thảo có thể trở thành người yêu của anh ấy được không? Anh ấy sẽ chăm sóc cho Thảo hết sức có thể. Thảo chẳng cần suy nghĩ lâu, suy cho cùng thì cô cũng cần một người đàn ông để dựa vào. Thế thì Thảo còn phải suy nghĩ điều gì nữa. Thảo gật đầu đồng ý, trái ngược với tiếng reo trong niềm hân hoan qua điện thoại của anh thì Thảo lại cảm thấy bình yên đến kỳ lạ, Thảo cũng chẳng buồn suy nghĩ xem đó có phải là tình yêu không, điều đó có thực sự khiến mình hạnh phúc không nữa. Vì đã từ lâu, Thảo không thể làm việc theo lời mách bảo của con tim nữa. Thảo nghĩ là nó bị bệnh rồi, nên chẳng bao giờ thấy nó nhắc nhở gì cả.
Thảo tự hỏi không biết bao giờ cô mới có thể mở lòng để yêu thêm lần nữa. Trong cuộc chia tay, dù Hà là người ra đi hay người ở lại, cũng đã để lại cho Hà những khoảng trống và vết sẹo trong tâm hồn mà mãi sau này mới lành lại được. Thời gian qua đi, vết sẹo vẫn lộ rõ, chai sạn, chẳng còn khiến Hà cảm thấy có gì tác động đủ để nó đau đớn, hay chí ít cũng là ganh tị cho đúng bản chất một cô gái bình thường. 
Chiều nay đi làm về, Thảo thấy trong lòng mình trống trải kỳ lạ. Sắp đến sinh nhật cô rồi, vậy mà không hề hi vọng, không hề thèm muốn một điều gì? Một vòng tay ấm ư? – với ai?. Một bữa tiệc ấm áp ư? – bạn bè có chồng con đầy đủ hết rồi, sao có thể bắt họ ngồi cà kê với mình như xưa được. Một mình ư? – “một mình” – Thảo cứ lẩm nhẩm trong miệng cái suy nghĩ ấy. Một mình, một cái bánh, một món quà, và một chai rượu. Thế là cũng có thể có một bữa tiệc sinh nhật. “Thật là tẻ nhạt” – Thảo chép miệng ngán ngẩm cái cuộc sống hiện tại. Đến Thảo cũng chẳng hiểu cô muốn gì, cô cần gì, và phải làm gì để đạt được những điều ấy nữa.
Những chuỗi ngày buồn tẻ cứ như vậy trôi qua, lúc nào Thảo cũng nhìn đời, nhìn người với một ánh mắt mơ màng, hư hư thực thực. Thảo ghé vào quán cà phê quen thuộc. Thảo không nghiền cà phê, nhưng Thảo thích cái cảm giác ở đó. Dù sao cũng còn hơn về nhà, ngồi chòng chọc một mình, hoặc lại lang thang chat chít ở trên mạng. Hà nhìn những giọt cà phê đang từ từ nhỏ xuống từng chút một, chẳng cần biết là người uống đang chờ đợi nó như thế nào. Thảo thấy cô cũng đang sống như những giọt cà phê ấy. Cứ chậm chạp bước đi từng bước một về đích. Và đích cuối cùng của Thảo, cũng như cà phê là khi mình cạn kiệt, không thể nào tiến về phía trước được nữa. Thảo khoanh tay, nheo mắt nhìn ra dòng người đang đi qua lại ngoài đường. Tự hỏi: “Như thế liệu có ổn không? Chẳng lẽ cuộc sống chỉ chán ngắt vậy thôi sao? Chẳng lẽ cứ lặng lẽ chảy như nước từ những dòng sông vậy thôi ư?”. 
Điện thoại báo có tin nhắn kéo Thảo về với thực tại, là của anh ấy: “Ba ngày nữa là sinh nhật em rồi, hôm đó đi làm xong nhất định em phải về nhà nhé. Anh có một món quà bất ngờ dành cho em, và phải nhận ngay chứ không được để chậm trễ đấy. Yêu em”...
Ba ngày nữa, Thảo khẽ mỉm cười. Không biết tự bao giờ Thảo lại tạo cho mình cái kiểu cười đáng ghét như vậy. Lại một tin nhắn nữa, Thảo biết là của anh ấy. Nhưng nhiều lúc, Thảo chỉ muốn ngồi một mình. Một mình với cái thế giới câm lặng và chua xót của cô. Không điện thoại, không âm nhạc, không trò chuyện, chỉ một mình Thảo. Thảo cũng không hiểu sao cuộc sống này lại có thể thay đổi mình nhanh đến như vậy. Thảo cũng từng yêu đời, từng đáng yêu và được yêu nhiều lắm. Thảo may mắn khi gặp một người như anh ấy, dù tính khí Thảo có khó chịu như thế nào, thì anh ấy vẫn dịu dàng và ân cần với cô. Chắc anh ấy đã hi vọng có ngày Thảo hoàn toàn là của anh ấy, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Rồi 3 ngày cũng qua đi, và sinh nhật Thảo đã đến. Từ sáng sớm anh người yêu đã nhắn tin đừng quên cái hẹn chiều hôm nay. Vừa hết giờ đã nhận được tin nhắn: “Em về nhà, sửa soạn thật đẹp rồi anh sẽ cho em biết món quà nhé.” Thảo chỉ nhắn lại gọn lỏn: “Ok”, rồi cũng về nhà làm đúng như những lời anh ấy nói. Đúng 1 tiếng sau lại nhận được tin nhắn: “Em đi taxi đến phòng X, khách sạn Y, đường Z nhé”. Thảo chẳng biết là sẽ có gì, nhưng vì tò mò nên cũng đi theo lời anh hướng dẫn. Tới phòng X, thoáng do dự lướt nhẹ qua, nhưng Thảo vẫn gõ cửa. Cánh cửa từ từ hé mở và đúng là anh đã khiến Hà ngạc nhiên thật.
Anh đang đứng trước mắt Thảo bằng xương bằng thịt, nụ cười tươi rói và bó hoa đang cầm trên tay. Nhưng niềm vui nho nhỏ chỉ kịp lướt qua, trong đầu Thảo lại bắt đầu xuất hiện biết bao nhiêu suy nghĩ: “Vì mình ư? Quà gì chứ, cũng chỉ xấu xa như những tên đàn ông khác, để thử xem”. Cô lại hơi khẽ cười,  lách sang một bên đi vào phòng, tới bên chiếc giường ngồi. Anh hơi bất ngờ với thái độ của Thảo, nhưng dường như quen rồi, anh thản nhiên đóng cửa rồi đi vào. Thảo nghếch mặt lên đầy thách thức nhìn anh.

-          Đây là tổ chức sinh nhật cho em ư?

Thảo khẽ vỗ vỗ lên chiếc nệm, nở một nụ cười trên gương mặt đang đanh lại của cô. Khuôn mặt anh chuyển biến từ bất ngờ, rồi nó đanh lại. Anh không nhìn lại Thảo, lặng lẽ đi tới mép bàn để bó hoa xuống, với chiếc áo rồi đi ra ngoài đóng sập cửa lại. Vẻ mặt đầy thất vọng và như là giận lắm. Thảo nhìn anh, có gì đó lạ lẫm xuất hiện. Không phải ư? Thế thì sao không hẹn chỗ khác, sao phải hẹn ở khách sạn làm gì? Chắc anh ta thất vọng vì bị mình bóc mẽ sớm quá thôi. Cô đứng dậy định đi về thì có tiếng gõ cửa. Thảo ra mở cửa thì thấy phục vụ đẩy tới một chiếc bánh kem thật lớn và rất nhiều đồ ăn ngon. Trên chiếc bánh kem cô nhìn thấy có dòng chữ: “I love you, forever!” Thảo thấy có gì đó đang nghẹn lại trong lồng ngực. Lạ quá. Trái tim dường như đã hoạt động trở lại. Nó lại đập thình thịch trong lồng ngực, lại bắt đầu ngập ngừng thổn thức.

Thảo bước ra ban công theo chân người phục vụ. Một bàn tiệc được tô điểm với những đóa hồng xinh xắn, còn có cả rượu sâm panh, có cả nến, và còn một chiếc hộp nhỏ màu đỏ, trên đó có đề tặng: “Chúc mừng sinh nhật, yêu em”. Cô run rẩy với tay lấy chiếc hộp, nhẹ nhàng mở ra. Thực sự Thảo không biết phải cảm ơn anh, hay phải tự xỉ vả bản thân mình. Cô nhìn món quà trong chiếc hộp nhỏ ấy mà không cầm nổi nước mắt. Bao lâu rồi Thảo mới khóc, Thảo cũng chẳng biết nữa, bởi vì đến cười cô còn chẳng cười nổi, sao có đủ cảm xúc mà khóc. Thảo bỏ lại tất cả, quệt ngang dòng nước mắt rồi chạy ra ngoài. Thảo nhận ra mình đang để tuột khỏi tay điều gì đó thật quí giá, ai đó thật đáng trân trọng. Người có thể làm trái tim cô thổn thức trở lại, để cô lại được khóc, cười như một người bình thường. Thảo chạy dọc theo con đường, bước chân gấp gáp hơn. Thảo sợ. Thảo không muốn một mình trong thế giới này nữa. Gió thổi tung bay mái tóc của cô. Thảo giật mình khi có một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay cô mà giật lại. Thảo ngước nhìn lên khuôn mặt của người ấy, nhìn sâu vào đôi mắt của người ấy, Cô thấy hai hàng nước mắt nóng hổi đang chảy dài trên má. Anh khẽ cầm lấy hai bờ vai Thảo và ôm vào lòng, cái ôm càng ngày càng siết chặt, chặt tới mức muốn nghẹt thở, như thể chỉ cần lỏng ra chút thôi là có thể sẽ vụt mất điều gì đó quan trọng rồi. Thảo rụt rè đưa tay lên ôm lấy tấm lưng rộng của anh. Lần đầu tiên sau thật nhiều năm, Thảo lại muốn được hạnh phúc, được ôm ai đó thật chặt, và giữ mãi ở bên mình. Thảo sẽ không bao giờ một mình nữa, Thảo đã có anh, hi vọng là mãi mãi...
                     Thạch Thảo Nguyễn Phương

Popular Posts