Ngày hôm nay được chọn là…
NGÀY TỎ TÌNH AN TOÀN NHẤT THẾ GIỚI!!!
Vì…Nếu thành công là trời cho
Còn nếu thất bại thì chỉ là trò chơi..!!
Anh nhẹ nhàng ôm vai cô, siết chặt bờ vai đưa cô qua dòng xe cộ đông đúc, cô thấy tim mình dường như tan chảy, bỗng dưng quay lại nhìn anh ngơ ngác: Sao giống áp tải tù nhân quá vậy? Hình như trên trời vẫn có một ánh sáng trong veo của một vì sao nào đó hắt xuống rất sáng, rất sáng trong cơn mưa phùn.
***
Lan bước ra ngoài trời, mưa bay lất phất. Mùa xuân đẹp và thơ hơn với những hạt mưa kim cương đậu trên vai áo, và lắc rắc trên mái tóc người qua đường. Ngõ vắng, lách tách tiếng rao của những hàng bánh mỳ ế. Phố lên đèn, Lan liếc mắt nhìn mấy đoá hoa hồng đỏ đọng li ti mấy giọt nước mưa, miệng mỉm cười vu vơ nghĩ về ngày hôm nay.
Ngày lễ tình nhân với những thanh socola ngọt ngào, ngày của những vòng tay và cái ôm xiết chặt đong đầy hơi ấm trong cái giá lạnh còn xót lại trong khoảnh khắc tàn luỵ của mùa đông. Trong tâm trí cô giờ này chỉ còn lởn vởn giai điệu của bài My Valentine.
Tuyến xe bus lúc 6h tối đông hơn mọi khi, không khí chẳng ảm đạm như màu trời ngoài kia mà ấm áp hẳn lên bởi sự bịn rịn. Đôi lúc lại vang lên một vài lời trầm trồ hay tiếng cười vui của những đôi bàn tay đang đan vào nhau khi nghe một vài lời nhắn gửi thú vị nào đó trên kênh VOV giao thông. Lan thấy chạnh lòng. Cô thấy ganh tỵ với họ Tắc đường, thở dài ngao ngán và một chút thất vọng của những ai đó tay cầm một bó hồng và liên tục nhìn vào đồng hồ. Lan va phải một anh chàng khá đẹp trai đang cầm một bó hoa hình trái tim được gói một cách khá tinh tế và bắt mắt Lan cứ dán mắt vào mấy bó hoa mà: ước gì nó là của cô nhỉ cho đến khi anh chàng ấy gãi đầu gãi tai nói câu xin lỗi lần thứ hai . Cô nhoẻn miệng cười gương: Không sao.
Xe đi đến được nửa chặng đường, ngày hôm nay xe đi nhanh thế, mới thế mà đã lướt qua hàng trăm số nhà rồi, sao vậy nhỉ? Lan thấy mình như bị đơ, không biết mắt đang đờ đẫn nhìn vào cái gì nữa…Những kí ức cứ trượt qua trượt lại trước mặt, hình ảnh của ai đó bao trùm trong suy nghĩ của cô. Xe dập dếnh làm những kí ức ấy đứt nối, lên xuống theo một nhip điệu hết sức đặc biệt mà không một điệu nhảy cổ điển nào có thể làm được…
Những hình ảnh dần dần xuất hiện, từ nụ cười của anh đã hút hồn Lan ngay trong lần đầu gặp mặt ở ngày hội quản trị kinh doanh trong sân kí túc xá của trường, đến cái nắm tay, và nụ hôn ngọt ngào đầu tiên mà nó cảm nhận được. Anh đẹp trai, năng động, giỏi giang lại có tài ăn nói, là mẫu người mà bao cô gái mơ ước. Cái ý nghĩ anh sẽ là người yêu nó chưa bao giờ từng xuất hiện trong tâm thức. Lan thấy mình chỉ đơn giản là một cô gái bình dị và nghèo, chẳng có gì đặc biệt ngoài sự nhạy cảm và một đôi tai biêt lắng nghe, để trở thành một nơi đáng tin cậy cho người khác trút bầu tâm sự.
Lãng đãng chiều thu Hà Nội, trong cái lạnh, học về sự lạm phát của con tim. Dòng status vu vơ của Lan trên yahoo trong một chiều thu mưa lạnh. Cô nàng hội viên của hội những người đang online nhưng thích để invi cho nó bí ẩn hiếm khi sáng đèn, mà chỉ là hôm đó cô thích viết một status vu vơ nào đó…
Một tiếng buzz lớn réo lên từ màn hình, là anh chàng Tuấn: “Tỷ lệ lạm phát của con tim em là bao nhiêu phần trăm?”
Hoàng: “Đang nhớ ai hả em?”
Kiên: “Cho anh làm một phần trăm trong đó”.
Trong hàng chục người buzz đó chỉ có anh có một câu trả lời ấn tượng nhất: Sự lạm phát của con tim có phải là số lần tăng lên về nhịp đập của người đó không? C đang yêu hả?"
“
Một icon ngượng ngùng xuât hiện trên màn hình: Không.
Một biểu tuợng vui vẻ: Cho tớ cơ hội được không?
Lan không biết nhưng chính những ấn tượng như thế đã khiến cô thêm cảm mến người đó. Thực ra Lan biết mình là ai. Cô biết anh sẽ chẳng thuộc về cô như chính cô hiểu được, mình sẽ phải khổ vì yêu anh.
- Tớ là cô bé Lọ Lem chưa bao giờ tin vào câu chuyện cổ tích.
Sign out.
Offline message - Hoàng tử sẽ biến câu chuyện thành sự thật .
Quá khứ ám ảnh cô quá nhiều, cái thời đi học mà bị bạn bè xa lánh ấy cả một tuổi thơ không mấy hạnh phúc làm cô luôn khát khao một hơi ấm của tình thương, cô sợ sự xua đuổi, và ít nói lên nỗi lòng mình. Cô cô đơn trong chính ốc đảo của mình, bố mẹ thương yêu cô hết mực nhưng dường như cô không nhận ra điều đó, có những lúc chẳng thấy nhớ nhà, có những lúc cô thấy trái tim mình như một hòn đá chỉ biết sống cho riêng mình chẳng quan tâm đến cảm xúc của người khác. Cuộc sống thành thị cuốn cô đi trong một guồng quay vồn vã. Có những lúc cô dường như mất phương hướng. .Cho đến cái ngày cô và anh bắt đầu chơi một trò chơi vì cả hai người đều còn độc thân: Hợp đồng tình yêu.
Điều khoản cuối cùng đó là: Hợp đồng sẽ kết thúc khi một trong nguời đã có người yêu thật. Sự bận rộn, tận tụy chăm chỉ trong công việc và học tập của anh khiến cô nhìn lại chính mình và thấy mìh quá ư kém cỏi, cô muốn thay đổi, muốn cố gắng chỉn chu học tập và làm một cái gì đó ý nghĩa hơn. Anh cũng không còn nhiều thời gian lãng mạn và quan tâm đến cô như hồi mới yêu .Ừ nhỉ chỉ là một trò chơi, anh có thể yêu một ai đó và rời xa cô bất kì một lúc nào. Cô đã mất hàng giờ nghi hoặc để chỉ tim ra một câu trả lời cho một câu hỏi hết sức vớ vẩn: Đến bao giờ anh sẽ rời xa cô?
- Anh ghét nhất là ai không biết nghĩ về gia đình!
Câu nói của anh làm cô suy nghĩ rất nhiều, và trước cách ứng xử của anh, cô đã nhận ra điểm tựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc sống phải là gia đình chứ không phải là dựa vào một ai đó sẽ cho mình những cảm xúc lãng mạn yêu đương nhất thời. Cô không hề kiểm soát thời gian của anh hay một cái gì đó làm sở hữu cho riêng mình như cách một số cô gái khác vẫn thường hay làm. Vì cô biết, anh có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Gần đến nơi rồi. giọng nói báo điểm dừng xe bus vang lên thật chậm và nhẹ làm lãng đãng những suy nghĩ trong cô. Một ngày kỉ niệm trước, anh không tặng quà cho cô chỉ gửi qua tin nhắn. Những dòng tin ít ỏi ấy được lưu trữ đến bây giờ, dẫu cho bộ nhớ bao lần đầy vì những tin nhắn khác. Cô đã phát khóc vì chờ anh mãi đến 20h mà không có tin nhắn rủ đi chơi. Cô ngồi lặng bên bó hoa 20 bông hồng của gã hàng xóm tặng, nước mắt tự dưng cứ chảy dài hai gò má, làm gã tưởng: Cô xúc động chết đi được vì tình cảm của hắn và cười thầm. Hoá ra anh còn bận làm cái chương trình cho câu lạc bộ của trường . Cái hôm nói chuyện với anh, anh chỉ cười trừ: Chả liên quan.
Cô đã thay đổi và tiến bộ hơn xưa. Cô biết yêu thương và trân trọng gia đình, học hành chăm chỉ và năng động hơn. Mỗi lần nhìn thấy cha mẹ vui vì mình đã biết nghĩ, đã trưởng thành hơn, thấy được sự thay đổi nhanh chóng của mình, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời mà cô có được cô lại mỉm cười và nghĩ về anh. Cô không nói rằng, cô yêu anh đến mức nào vì cô biết, chẳng đề làm gì nếu cô chẳng làm được gì cho anh cả. Cô chỉ đột ngột xuất hiện như một sinh vật lạ nào đó nếu một ngày cô thấy anh bất ổn và gặp chuyện rắc rối, cô sẵn sàng ở bên anh lúc anh bấn loạn chỉ để an ủi, chỉ để anh biết,cô sẽ chẳng bao giờ rời xa anh trong những lúc anh cô đơn và bất lực nhất. Có một lần anh mất điện thoại, cô lặng lẽ đề một status: “Thay mặt đảng, chính phủ, lãnh đạo địa phương, hội đồng nhân dân, hội phụ nữ, hội cựu chiến binh nhân dân, đoàn thanh niên, tôi xin sâu sắc chia buồn với cái điện thoại của đồng chí, mong rằng chúng sớm trở lại với đồng chí. Đồng chí đừng buồn!”
Hai tay ôm túi quà, là một túi socola nóng hổi mà cô tỉ mẩn làm cả chiều phồng rộp cả tay vì khắc chữ: Đơn giản thôi. Em yêu anh. Cô bối rối nhận ra đã đến lúc phải xuống xe. Dù thế nào, dù buồn hay vui, cô cũng sẽ trao món quà này cho anh, cô biết mình làm một điều rất đường đột, không thông báo cho anh, cũng có thể anh đang ở một nơi nào đó không dành cho cô, cũng có thể giờ này anh đang hạnh phúc bên một ai đó. Nhưng điều quan trọng là cô đã đủ dũng cảm, thoát khỏi sự tự ti để nói với anh rằng: Cảm ơn anh, em yêu anh. Dù cô thấy mình thật ngốc!
Xe dừng lại, cô từ từ bước xuống xe, và quyết định chưa điện ngay cho anh mà đi lòng vòng thật chậm, bên cái nơi mà ngày xưa từng hò hẹn, liệu anh còn nhớ đến nó không nhỉ. Cô nhấn số: Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được
Hai tay bủn rủn, thực sự anh vẫn chưa xoá nick yahoo, remove facebook mà. tại sao nhỉ. Cô đi lang thang quanh đó, trời tối đen như mực, có mấy gã say rượu đang lảng vảng quanh đây. Cô sợ lắm, cô điên cuồng bấm số, vì thực ra trong đầu cô lúc này chỉ có anh, dẫu anh là người vô tâm nhất quả đất này thì vẫn là người mà cô tin tưởng: Thuê bao…
Cô rối lên và gào thét chạy biến đi đến một góc tường nào đó. Bờ đê lộng gió, con đường gốm sứ mềm mại và ẩn hiện dười ánh điện và cô chợt giật mình vì giữa làn xe đang chạy nhộn nhịp, có một ánh mắt đang hướng về phía mình, đôi mắt rất sáng, rất trong và đê mê nồng nàn: Anh!
- Anh đã lặng nhìn em từ phía xa. Anh xin lỗi. Lọ Lem !
Anh nhẹ nhàng ôm vai cô, siết chặt bờ vai đưa cô qua dòng xe cộ đông đúc, cô thấy tim mình dường như tan chảy, bỗng dưng quay lại nhìn anh ngơ ngác: Sao giống áp tải tù nhân quá vậy?
Hình như trên trời vẫn có một ánh sáng trong veo của một vì sao nào đó hắt xuống rất sáng, rất sáng trong cơn mưa phùn.
• Gửi từ Dương Bình Yên
Lời nhắn từ tác giả: Hình như tình yêu cũng giống như một phép nhiệm màu làm con người ta có thể thức tỉnh, thay đổi, sống tốt hơn bằng những hạnh phúc bất ngờ và niềm đau rất thật.
Tôi là một cơn gió đến từ vườn địa đàng muốn viết những câu truyện cổ tích giữa đời thường mang đến niềm tin và hạnh phúc trong cuộc sống.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Showing posts with label lời yêu thương. Show all posts
Showing posts with label lời yêu thương. Show all posts
Thursday, September 4, 2014
Có một mối tình như thế!
Nếu không có tình cảm chân thành với ai đó…
Thì làm ơn đừng tàn nhẫn gieo cho họ những ảo tưởng, coi họ như một thứ để dành lúc trống vắng! ♥
Tôi đứng dậy, bắt đầu đi xuống, mấy bậc đá ngang dọc những vệt nứt vô thức, đỉnh nhà thờ nhô cao khỏi mấy tán thông già cỗi, lâu năm. Bỗng một tiếng động nhỏ phát ra từ đằng sau, ngỡ là bước chân Hòa, tôi ngoảnh lại, nhưng không có một ai, chỉ có tiếng lá lạo xạo, lác đác những quả thông rơi và tiếng gió xa xa vọng lại.
***
Tôi thường đi dọc con đường bát ngát thông là thông, lắng nghe thông reo và tiếng vỗ bờ oàm oạp từ dòng sông dội lên. Khi những đợt gió lạnh thổi heo hút trên khắp ngọn đồi, đồi thông được dịp thả thứ âm thanh hoang vu chốn đại ngàn xuống hăm dọa khách qua đường. Dù trời mới chỉ mùa thu nhưng đi dưới tán thông tôi vẫn tưởng đông đã kéo đến đây tự bao giờ. Hồi nhỏ, tôi thường cùng chúng bạn đi nhặt những quả thông khô rơi vương vãi trên đồi. Tôi mang chúng về lén lấy sợi len màu của mẹ quấn quanh quả thông thành món đồ trang trí. Một số đứa còn mang hẳn những chiếc bì to, nhét đầy thông khô mang về làm củi đun.
Thảm lá thông khổng lồ lót dày khắp sườn đồi, lắm sâu róm, những con sâu róm đen lấp mình dưới lá, hù dọa đám trẻ, nhưng chúng tôi vẫn thản nhiên nằm lên lớp lá chơi đùa. Chúng tôi hái hoa mẫu đơn ném nhau, đùa nghịch với mấy vũng nước dập dềnh lá mục và bọt bẩn. Ấu thơ tôi gắn liền với đồi thông và những mùa Giáng Sinh ở đây.
Hồi ấy, tôi có một cậu bạn láng giềng tên là Hòa. Hòa bằng tuổi tôi, nhưng sức khỏe cậu vốn không tốt lại hay ốm vặt. Hòa không được đi chơi cùng chúng tôi trên đồi vào những buổi chiều như thế. Suốt ngày, cậu chỉ quanh quẩn trong vườn nhà, cho mèo uống sữa và chờ đợi tôi trở về, kể cho cậu ta nghe những thứ hay ho trên đồi.
- Cậu chẳng bao giờ biết trên ấy có nhiều trò hay đến thế nào đâu ! Tôi thường kết thúc bài kể của mình bằng thái độ kiêu hãnh ấy. Và dĩ nhiên tôi đã trông thấy gương mặt ỉu xìu, lộ rõ vẻ thất vọng của Hòa. Tôi đắc ý lắm.
Trời vào đông lạnh hơn rất nhiều, lại mưa dầm dề suốt tuần. Từng đám mây màu khói hương nặng nề rải khắp nền trời, như muốn nuốt chửng cả mặt đất âm u, sắc lạnh vì gió. Tấm rèm có viền đăng ten màu trắng tuyết bay phấp phới trong khung cửa sổ, tôi ngồi trầm tư ra dáng người lớn, suy nghĩ mung lung về cuộc sống thị thành – một cuộc sống mà chỉ ít lâu nữa tôi sẽ chuyển đến đó. Đang thẩn thơ với mớ suy nghĩ trong đầu, tôi giật mình bởi tiếng gọi của Hòa trong lác đác mưa rơi:
- Này, tớ đã lên đồi và xem những thứ mà cậu nói. - Hòa khoe.
Tôi trố mắt nhìn bộ dạng ướt nhèm nước mưa của Hòa hồi lâu, cuối cùng tôi cười mai mỉa:
- Rõ là ngốc, trời mưa thì có gì hay ho ở đó đâu.
Hôm sau, biết Hòa nằm chèo queo vì ốm, tôi có sang thăm, trong lòng thoáng chút ân hận, nhưng sự ân hận đó chẳng kéo dài được lâu, tôi lại ra sức mỉa mai cái sự ngốc nghếch, khờ khạo của cậu. Nhưng cậu vẫn cười xòa cho rằng sự đánh đổi này cũng thật đáng giá, ít ra cậu đã biết được nơi đám trẻ chúng tôi chơi đùa hằng ngày hay ho thế nào.
***
Tốt nghiệp tiểu học xong, tôi tiếp tục việc học của mình tại một ngôi trường ba tầng giữa lòng thành phố. Những chiều dạo chơi trên đồi thông cũng không còn nữa, tôi đã quen với ánh đèn cao áp, những vỉa hè lát gạch, những hàng cây thấp lè tè ven các con đường lớn, tôi chỉ trở về nhà vào những ngày nghỉ, dịp lễ hay Giáng Sinh mà thôi. Hòa thường nhìn tôi bằng cặp mắt buồn bã và thất vọng bởi những lần rủ tôi lên đồi chơi mà bị tôi từ chối. Tôi thì cau mày, cáu gắt:
- Có còn trẻ con nữa đâu mà chơi mấy trò ấy chứ. Cậu rõ chán!
Nhưng cũng có lúc cậu ta kéo được tôi đi, chúng tôi lang thang đi nhặt trái thông khô, không tham lam như hồi nhỏ nữa, chỉ nhặt dăm ba trái làm kỷ niệm.
- Rồi tớ sẽ cho cậu một bất ngờ
- Bất ngờ gì ? Tôi hỏi.
- Bí mật ! Hòa cười vẻ bí hiểm
Hôm sau, khi tôi sắp sửa trở lại thành phố để đi học, Hòa mang sang một lọ thủy tinh đã đặt những quả thông vàng bên trong trao cho tôi:
- Nhớ đặt lên bàn học nhé ! Hòa dặn
Tôi miễn cưỡng nhận nó, trong lòng thầm chê món quà không có chút thẩm mỹ nào của Hòa. Nhưng tôi vẫn mang nó đi, đặt lên bàn như đã hứa với Hòa, chẳng hiểu sao ngày nào tôi cũng ngắm nghĩa nó, dù nó thực sự không lấy gì làm đẹp, nó chỉ càng ngày càng đặc biệt với tôi mà thôi.
Thành phố sớm truyền mớm vào tôi sự bận rộn và ồn ào của những con đường đông đúc người từ khi mới mười một tuổi. Mười năm có lẻ sống ở đây, tôi không đếm nổi những lần bỏ ra đê ngắm nhìn sông trôi và lắng nghe tiếng nước vỗ bờ để tìm kiếm chút thư thả trong tâm hồn.
Năm thứ ba đại học, buổi sáng, tôi vuốt lại mái tóc kỹ lưỡng rồi mới tới trường. Giảng đường vắng người, tôi đứng dựa lưng vào lan can, ngắm nhìn mấy chiếc đèn tròn trên hàng cột to như trái banh, trắng xóa, và hình như không khi nào bật sáng. Tôi chú ý kỹ đến mấy chiếc đèn tròn, có cái bị vỡ mất một mảng, bốn bóng được xếp vòng hình cánh hoa nằm cheo leo trên chiếc cột màu booc-đô đã cũ. Và giờ chúng hiện diện giữa sân trường không phải theo chức năng chiếu sáng nữa mà chỉ trang trí cho khung cảnh thôi. Đôi khi, tôi thấy thật buồn cười, tội nghiệp cho lũ đèn vô dụng. Đã quá giờ nhưng không có ai đến lớp, tôi chợt nhớ sáng nay nghỉ. Tôi lầm rầm than phiền trí nhớ của mình đến tệ. Đãng trí không phải căn bệnh cố hữu trong tôi, nhưng nó nhiều phen khiến tôi rắc rối và mất thời gian ghê gớm. Bậc cầu thang lạnh tanh, tiếng đế giày đạp lên nó rất nhẹ, mang chút âm thanh khiêm tốn. Tôi lướt qua các phòng học một cách chậm rãi, bình tĩnh. Sinh viên đi rải rác khắp trường, chủ yếu theo từng nhóm, mùa đông về với phong phú màu áo và các kiểu khăn choàng sặc sỡ. Tôi cảm thấy cô độc ngay trong bước chân của mình.
Bỗng dưng, tôi quyết định trở về nhà, đó sẽ là một sự bất ngờ đối với gia đình bởi tôi không có thói quen về thăm nhà trong những ngày bình thường như thế. Mẹ đón tôi bằng cặp mắt tròn xoe ngạc nhiên lẫn lo lắng. Bà sợ tôi đã xảy ra chuyện gì nên mới trở về bất ngờ và không báo trước cho biết.
Tôi chạy ngay lên đồi (tôi có một lý do đặc biệt để làm thế), con đường dẫn lên đồi thông vẫn nguyên vẹn, cuộc sống ở đây như chưa từng có sự thay đổi nào. Tôi không nhớ nổi tự bao giờ, con đường này thân thuộc với tôi đến kỳ lạ, không nhớ nổi sự im lặng đến sợ hãi của một căn nhà gỗ bỏ hoang dọc lối đi bát ngát thông là thông này. Đồng ruộng vắng tênh người, con đường mòn vẹt băng qua nó ngổn ngang đá sỏi và dấu chân bò. Hàng rào ruộng được xếp bằng thân ngô khô queo quắt và từng túm cỏ cú già cỗi vàng úa vẫn mọc dai dẳng ven bờ, quanh mấy hòn đá bám chặt mặt đất. Tận miền sơn cước này, đường sá vắng người cũng là dễ hiểu, mặc dù thị trấn cách đây không xa, nhiều căn nhà mọc lên và khung cảnh đã ồn ào hơn trước. “Ước gì gặp Hòa ở đây nhỉ !” – Tôi thầm nói.
- Tớ cứ nghĩ cậu không bao giờ đến đây chơi nữa !
Hòa xuất hiện trước mặt tôi từ bao giờ, mỉm cười. Nụ cười của cậu vẫn y chang ngày xưa, nhưng bây giờ cậu cao hơn tôi hẳn một cái đầu. Vẫn giữ thái độ thân mật, Hòa hỏi tiếp:
- Cậu về bao giờ vậy ?
Nhưng chưa kịp để tôi lên tiếng, Hòa kéo tay tôi leo ngược ngọn đồi, chỉ cho tôi thấy những đám mẫu đơn đã khoe sắc đỏ chói. Loài hoa mà ngày xưa lũ trẻ chúng tôi thường hái để ném nhau. Đồi lại lác đác những quả thông rơi.
- Cậu có còn giữ những quả thông kia nữa không? - Hòa lại hỏi
Tôi mỉm cười đáp ngắn gọn:
- Có
Tôi thấy trong mắt Hòa ánh lên một tia sáng phấn khởi, trong lòng tôi tự nhiên ấm áp đến kỳ lạ, không còn cảm giác cô độc, lạnh lẽo như sáng nay trên giảng đường nữa. Chúng tôi yên lặng, đi dọc đỉnh đồi, lắng nghe tiếng gió vi vu trên tán thông. Trời vẫn xâm xẩm những đám mây màu khói, nặng nề, xa xăm.
- Tớ sẽ lại cho cậu một bất ngờ nữa ?
Lại bí mật gì nữa đây, nhưng tôi muốn chờ đón một điều gì đó từ Hòa nên dù tò mò, tôi vẫn cố gắng đợi đến chiều mai.
***
Chiều nay, tôi lên đồi đợi Hòa như đã hứa. Lòng tôi hỗn độn cảm xúc nhưng có một thứ tình cảm âm thầm, nhen nhóm đã từ rất lâu cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Tôi nhớ Hòa, nhớ những lần trêu chọc, mai mỉa cậu ta, nhớ những ngày mưa tôi và Hòa ngồi cho mèo uống sữa bên cửa sổ, nhớ những tháng ngày ở thành phố với chiếc bình thủy tinh đựng đầy quả thông … Và tôi lại bật cười với những kỷ niệm đáng yêu ấy. Không biết hồi ấy Hòa có giận, có trách tôi không nhỉ và không biết điều bất ngờ Hòa giành cho tôi bây giờ là gì ? Tôi nóng lòng chờ đợi.
Nhưng chiều nay Hòa đến với một người bạn, cậu mỉm cười và giới thiệu:
- Đây là bạn gái mình, hai cậu làm quen nhé !
Cô bạn gái của Hòa mỉm cười chào tôi…
***
Tôi đang trên đường trở lại thành phố, mùa đông không từ chối một xó xỉnh nào của vùng đất này. Nhưng nắng lấp lánh buông vô số hạt sáng xuống nền đất còn ẩm ướt những trận mưa đêm, tràn ngập khắp các mô đá, lồi lõm những khoảng đường đầy ổ gà, ổ voi. Con đường đất này chỉ là một lối đi nhỏ, tạm bợ trước khi có con đường lớn mở ra, kéo dài đến tận thị trấn. Dù sao thì nó cũng đã hiện hữu ở đây từ lâu lắm, và tôi không thể phủ nhận vai trò của nó, dù nó có vắng vẻ và khung cảnh cô độc đáng sợ đến mức nào. Tôi vẫn bằng lòng ngang qua đó như ngày trước, bởi với nhà tôi và một số nhà láng giềng khác như nhà Hòa, nó là con đường ngắn nhất dẫn ra thị trấn, trường học, bưu điện, trạm xá, chợ huyện …
Không hiểu sao, tôi lại tạt lên đồi. Tôi một mình đi lang thang, lắng nghe thông reo và ngắm nhìn lũ trẻ đi nhặt trái thông khô, một cảm giác bồi hồi, hụt hẫng và nỗi buồn khó tả lan khắp cơ thể tôi. Tôi ngồi ở lưng chừng đồi, ngắm nhìn khung cảnh hoang vu bên dưới, ngọn đồi thoai thoải kéo dài đến tận bờ sông. Qua các mô đá, một cách tỉ mỉ mọc đầy cỏ chân vịt và rau trai. Phóng xa tầm mắt, phía bên kia, mấy ngọn núi đứng đơn độc, bơ vơ giữa đất trời. Đại ngàn ngập gió, chiều nay có nắng, nắng nhuốm hồng vòm cây và dịu đi nét sắc nhọn của lớp lá thông khổng lồ. Con đường đất nhỏ chạy quanh chân đồi, lâu lắm mới có bóng người qua.
Tôi đứng dậy, bắt đầu đi xuống, mấy bậc đá ngang dọc những vệt nứt vô thức, đỉnh nhà thờ nhô cao khỏi mấy tán thông già cỗi, lâu năm. Bỗng một tiếng động nhỏ phát ra từ đằng sau, ngỡ là bước chân Hòa, tôi ngoảnh lại, nhưng không có một ai, chỉ có tiếng lá lạo xạo, lác đác những quả thông rơi và tiếng gió xa xa vọng lại.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Thì làm ơn đừng tàn nhẫn gieo cho họ những ảo tưởng, coi họ như một thứ để dành lúc trống vắng! ♥
Tôi đứng dậy, bắt đầu đi xuống, mấy bậc đá ngang dọc những vệt nứt vô thức, đỉnh nhà thờ nhô cao khỏi mấy tán thông già cỗi, lâu năm. Bỗng một tiếng động nhỏ phát ra từ đằng sau, ngỡ là bước chân Hòa, tôi ngoảnh lại, nhưng không có một ai, chỉ có tiếng lá lạo xạo, lác đác những quả thông rơi và tiếng gió xa xa vọng lại.
***
Tôi thường đi dọc con đường bát ngát thông là thông, lắng nghe thông reo và tiếng vỗ bờ oàm oạp từ dòng sông dội lên. Khi những đợt gió lạnh thổi heo hút trên khắp ngọn đồi, đồi thông được dịp thả thứ âm thanh hoang vu chốn đại ngàn xuống hăm dọa khách qua đường. Dù trời mới chỉ mùa thu nhưng đi dưới tán thông tôi vẫn tưởng đông đã kéo đến đây tự bao giờ. Hồi nhỏ, tôi thường cùng chúng bạn đi nhặt những quả thông khô rơi vương vãi trên đồi. Tôi mang chúng về lén lấy sợi len màu của mẹ quấn quanh quả thông thành món đồ trang trí. Một số đứa còn mang hẳn những chiếc bì to, nhét đầy thông khô mang về làm củi đun.
Thảm lá thông khổng lồ lót dày khắp sườn đồi, lắm sâu róm, những con sâu róm đen lấp mình dưới lá, hù dọa đám trẻ, nhưng chúng tôi vẫn thản nhiên nằm lên lớp lá chơi đùa. Chúng tôi hái hoa mẫu đơn ném nhau, đùa nghịch với mấy vũng nước dập dềnh lá mục và bọt bẩn. Ấu thơ tôi gắn liền với đồi thông và những mùa Giáng Sinh ở đây.
Hồi ấy, tôi có một cậu bạn láng giềng tên là Hòa. Hòa bằng tuổi tôi, nhưng sức khỏe cậu vốn không tốt lại hay ốm vặt. Hòa không được đi chơi cùng chúng tôi trên đồi vào những buổi chiều như thế. Suốt ngày, cậu chỉ quanh quẩn trong vườn nhà, cho mèo uống sữa và chờ đợi tôi trở về, kể cho cậu ta nghe những thứ hay ho trên đồi.
- Cậu chẳng bao giờ biết trên ấy có nhiều trò hay đến thế nào đâu ! Tôi thường kết thúc bài kể của mình bằng thái độ kiêu hãnh ấy. Và dĩ nhiên tôi đã trông thấy gương mặt ỉu xìu, lộ rõ vẻ thất vọng của Hòa. Tôi đắc ý lắm.
Trời vào đông lạnh hơn rất nhiều, lại mưa dầm dề suốt tuần. Từng đám mây màu khói hương nặng nề rải khắp nền trời, như muốn nuốt chửng cả mặt đất âm u, sắc lạnh vì gió. Tấm rèm có viền đăng ten màu trắng tuyết bay phấp phới trong khung cửa sổ, tôi ngồi trầm tư ra dáng người lớn, suy nghĩ mung lung về cuộc sống thị thành – một cuộc sống mà chỉ ít lâu nữa tôi sẽ chuyển đến đó. Đang thẩn thơ với mớ suy nghĩ trong đầu, tôi giật mình bởi tiếng gọi của Hòa trong lác đác mưa rơi:
- Này, tớ đã lên đồi và xem những thứ mà cậu nói. - Hòa khoe.
Tôi trố mắt nhìn bộ dạng ướt nhèm nước mưa của Hòa hồi lâu, cuối cùng tôi cười mai mỉa:
- Rõ là ngốc, trời mưa thì có gì hay ho ở đó đâu.
Hôm sau, biết Hòa nằm chèo queo vì ốm, tôi có sang thăm, trong lòng thoáng chút ân hận, nhưng sự ân hận đó chẳng kéo dài được lâu, tôi lại ra sức mỉa mai cái sự ngốc nghếch, khờ khạo của cậu. Nhưng cậu vẫn cười xòa cho rằng sự đánh đổi này cũng thật đáng giá, ít ra cậu đã biết được nơi đám trẻ chúng tôi chơi đùa hằng ngày hay ho thế nào.
***
Tốt nghiệp tiểu học xong, tôi tiếp tục việc học của mình tại một ngôi trường ba tầng giữa lòng thành phố. Những chiều dạo chơi trên đồi thông cũng không còn nữa, tôi đã quen với ánh đèn cao áp, những vỉa hè lát gạch, những hàng cây thấp lè tè ven các con đường lớn, tôi chỉ trở về nhà vào những ngày nghỉ, dịp lễ hay Giáng Sinh mà thôi. Hòa thường nhìn tôi bằng cặp mắt buồn bã và thất vọng bởi những lần rủ tôi lên đồi chơi mà bị tôi từ chối. Tôi thì cau mày, cáu gắt:
- Có còn trẻ con nữa đâu mà chơi mấy trò ấy chứ. Cậu rõ chán!
Nhưng cũng có lúc cậu ta kéo được tôi đi, chúng tôi lang thang đi nhặt trái thông khô, không tham lam như hồi nhỏ nữa, chỉ nhặt dăm ba trái làm kỷ niệm.
- Rồi tớ sẽ cho cậu một bất ngờ
- Bất ngờ gì ? Tôi hỏi.
- Bí mật ! Hòa cười vẻ bí hiểm
Hôm sau, khi tôi sắp sửa trở lại thành phố để đi học, Hòa mang sang một lọ thủy tinh đã đặt những quả thông vàng bên trong trao cho tôi:
- Nhớ đặt lên bàn học nhé ! Hòa dặn
Tôi miễn cưỡng nhận nó, trong lòng thầm chê món quà không có chút thẩm mỹ nào của Hòa. Nhưng tôi vẫn mang nó đi, đặt lên bàn như đã hứa với Hòa, chẳng hiểu sao ngày nào tôi cũng ngắm nghĩa nó, dù nó thực sự không lấy gì làm đẹp, nó chỉ càng ngày càng đặc biệt với tôi mà thôi.
Thành phố sớm truyền mớm vào tôi sự bận rộn và ồn ào của những con đường đông đúc người từ khi mới mười một tuổi. Mười năm có lẻ sống ở đây, tôi không đếm nổi những lần bỏ ra đê ngắm nhìn sông trôi và lắng nghe tiếng nước vỗ bờ để tìm kiếm chút thư thả trong tâm hồn.
Năm thứ ba đại học, buổi sáng, tôi vuốt lại mái tóc kỹ lưỡng rồi mới tới trường. Giảng đường vắng người, tôi đứng dựa lưng vào lan can, ngắm nhìn mấy chiếc đèn tròn trên hàng cột to như trái banh, trắng xóa, và hình như không khi nào bật sáng. Tôi chú ý kỹ đến mấy chiếc đèn tròn, có cái bị vỡ mất một mảng, bốn bóng được xếp vòng hình cánh hoa nằm cheo leo trên chiếc cột màu booc-đô đã cũ. Và giờ chúng hiện diện giữa sân trường không phải theo chức năng chiếu sáng nữa mà chỉ trang trí cho khung cảnh thôi. Đôi khi, tôi thấy thật buồn cười, tội nghiệp cho lũ đèn vô dụng. Đã quá giờ nhưng không có ai đến lớp, tôi chợt nhớ sáng nay nghỉ. Tôi lầm rầm than phiền trí nhớ của mình đến tệ. Đãng trí không phải căn bệnh cố hữu trong tôi, nhưng nó nhiều phen khiến tôi rắc rối và mất thời gian ghê gớm. Bậc cầu thang lạnh tanh, tiếng đế giày đạp lên nó rất nhẹ, mang chút âm thanh khiêm tốn. Tôi lướt qua các phòng học một cách chậm rãi, bình tĩnh. Sinh viên đi rải rác khắp trường, chủ yếu theo từng nhóm, mùa đông về với phong phú màu áo và các kiểu khăn choàng sặc sỡ. Tôi cảm thấy cô độc ngay trong bước chân của mình.
Bỗng dưng, tôi quyết định trở về nhà, đó sẽ là một sự bất ngờ đối với gia đình bởi tôi không có thói quen về thăm nhà trong những ngày bình thường như thế. Mẹ đón tôi bằng cặp mắt tròn xoe ngạc nhiên lẫn lo lắng. Bà sợ tôi đã xảy ra chuyện gì nên mới trở về bất ngờ và không báo trước cho biết.
Tôi chạy ngay lên đồi (tôi có một lý do đặc biệt để làm thế), con đường dẫn lên đồi thông vẫn nguyên vẹn, cuộc sống ở đây như chưa từng có sự thay đổi nào. Tôi không nhớ nổi tự bao giờ, con đường này thân thuộc với tôi đến kỳ lạ, không nhớ nổi sự im lặng đến sợ hãi của một căn nhà gỗ bỏ hoang dọc lối đi bát ngát thông là thông này. Đồng ruộng vắng tênh người, con đường mòn vẹt băng qua nó ngổn ngang đá sỏi và dấu chân bò. Hàng rào ruộng được xếp bằng thân ngô khô queo quắt và từng túm cỏ cú già cỗi vàng úa vẫn mọc dai dẳng ven bờ, quanh mấy hòn đá bám chặt mặt đất. Tận miền sơn cước này, đường sá vắng người cũng là dễ hiểu, mặc dù thị trấn cách đây không xa, nhiều căn nhà mọc lên và khung cảnh đã ồn ào hơn trước. “Ước gì gặp Hòa ở đây nhỉ !” – Tôi thầm nói.
- Tớ cứ nghĩ cậu không bao giờ đến đây chơi nữa !
Hòa xuất hiện trước mặt tôi từ bao giờ, mỉm cười. Nụ cười của cậu vẫn y chang ngày xưa, nhưng bây giờ cậu cao hơn tôi hẳn một cái đầu. Vẫn giữ thái độ thân mật, Hòa hỏi tiếp:
- Cậu về bao giờ vậy ?
Nhưng chưa kịp để tôi lên tiếng, Hòa kéo tay tôi leo ngược ngọn đồi, chỉ cho tôi thấy những đám mẫu đơn đã khoe sắc đỏ chói. Loài hoa mà ngày xưa lũ trẻ chúng tôi thường hái để ném nhau. Đồi lại lác đác những quả thông rơi.
- Cậu có còn giữ những quả thông kia nữa không? - Hòa lại hỏi
Tôi mỉm cười đáp ngắn gọn:
- Có
Tôi thấy trong mắt Hòa ánh lên một tia sáng phấn khởi, trong lòng tôi tự nhiên ấm áp đến kỳ lạ, không còn cảm giác cô độc, lạnh lẽo như sáng nay trên giảng đường nữa. Chúng tôi yên lặng, đi dọc đỉnh đồi, lắng nghe tiếng gió vi vu trên tán thông. Trời vẫn xâm xẩm những đám mây màu khói, nặng nề, xa xăm.
- Tớ sẽ lại cho cậu một bất ngờ nữa ?
Lại bí mật gì nữa đây, nhưng tôi muốn chờ đón một điều gì đó từ Hòa nên dù tò mò, tôi vẫn cố gắng đợi đến chiều mai.
***
Chiều nay, tôi lên đồi đợi Hòa như đã hứa. Lòng tôi hỗn độn cảm xúc nhưng có một thứ tình cảm âm thầm, nhen nhóm đã từ rất lâu cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Tôi nhớ Hòa, nhớ những lần trêu chọc, mai mỉa cậu ta, nhớ những ngày mưa tôi và Hòa ngồi cho mèo uống sữa bên cửa sổ, nhớ những tháng ngày ở thành phố với chiếc bình thủy tinh đựng đầy quả thông … Và tôi lại bật cười với những kỷ niệm đáng yêu ấy. Không biết hồi ấy Hòa có giận, có trách tôi không nhỉ và không biết điều bất ngờ Hòa giành cho tôi bây giờ là gì ? Tôi nóng lòng chờ đợi.
Nhưng chiều nay Hòa đến với một người bạn, cậu mỉm cười và giới thiệu:
- Đây là bạn gái mình, hai cậu làm quen nhé !
Cô bạn gái của Hòa mỉm cười chào tôi…
***
Tôi đang trên đường trở lại thành phố, mùa đông không từ chối một xó xỉnh nào của vùng đất này. Nhưng nắng lấp lánh buông vô số hạt sáng xuống nền đất còn ẩm ướt những trận mưa đêm, tràn ngập khắp các mô đá, lồi lõm những khoảng đường đầy ổ gà, ổ voi. Con đường đất này chỉ là một lối đi nhỏ, tạm bợ trước khi có con đường lớn mở ra, kéo dài đến tận thị trấn. Dù sao thì nó cũng đã hiện hữu ở đây từ lâu lắm, và tôi không thể phủ nhận vai trò của nó, dù nó có vắng vẻ và khung cảnh cô độc đáng sợ đến mức nào. Tôi vẫn bằng lòng ngang qua đó như ngày trước, bởi với nhà tôi và một số nhà láng giềng khác như nhà Hòa, nó là con đường ngắn nhất dẫn ra thị trấn, trường học, bưu điện, trạm xá, chợ huyện …
Không hiểu sao, tôi lại tạt lên đồi. Tôi một mình đi lang thang, lắng nghe thông reo và ngắm nhìn lũ trẻ đi nhặt trái thông khô, một cảm giác bồi hồi, hụt hẫng và nỗi buồn khó tả lan khắp cơ thể tôi. Tôi ngồi ở lưng chừng đồi, ngắm nhìn khung cảnh hoang vu bên dưới, ngọn đồi thoai thoải kéo dài đến tận bờ sông. Qua các mô đá, một cách tỉ mỉ mọc đầy cỏ chân vịt và rau trai. Phóng xa tầm mắt, phía bên kia, mấy ngọn núi đứng đơn độc, bơ vơ giữa đất trời. Đại ngàn ngập gió, chiều nay có nắng, nắng nhuốm hồng vòm cây và dịu đi nét sắc nhọn của lớp lá thông khổng lồ. Con đường đất nhỏ chạy quanh chân đồi, lâu lắm mới có bóng người qua.
Tôi đứng dậy, bắt đầu đi xuống, mấy bậc đá ngang dọc những vệt nứt vô thức, đỉnh nhà thờ nhô cao khỏi mấy tán thông già cỗi, lâu năm. Bỗng một tiếng động nhỏ phát ra từ đằng sau, ngỡ là bước chân Hòa, tôi ngoảnh lại, nhưng không có một ai, chỉ có tiếng lá lạo xạo, lác đác những quả thông rơi và tiếng gió xa xa vọng lại.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Có ai đánh thuế giấc mơ đâu phải không?
Bạn có thể dễ dàng
- xóa tin nhắn của 1 ai đó
- xóa sđt của 1 ai đó
- xóa nick yh của 1 ai đó
-xóa nick face của 1 ai đó
… Nhưng như thế … không có nghĩa là bạn có thể quên ai đó ….
Không có nghĩa là bạn có thể xóa đi ai đó … trong tim mình!
Hai người yêu nhau, khi chia tay ai là người nói ra đi chăng nữa thì họ chắc chắn có lí do riêng, không nên hỏi lí do vì có hỏi cũng sẽ chỉ nghe được lời nói dối, vả chăng đó là lời nói thật thì cũng chỉ làm ta thêm đau lòng.
***
- Cho cháu một lốc sữa chua, năm gói bò khô, một bịch bim bim loại cay nhất, thêm hai gói kẹo sô-cô-la và hai trà sữa chân trâu nữa cô nhé!
Vừa ngồi xuống ghế cái Quyên đã kịp tuôn ra một tràng dài các loại đồ ăn thức uống rồi giơ tay nhót lấy một tờ giấy ăn lau mồ hôi đang nhỏ giọt trên trán. Cái Ban ngồi bên há hốc mồm nhìn từng món đồ ăn được mang ra rồi bất chợt ôm trầm lấy Quyên, hôn chụt chụt vào má nó mà nói:
- Tôi yêu bà nhất trên đời ha ha ha!
- Bà sao đấy, ấm đầu à? – Quyên đẩy đứa bạn ra rồi giả vờ giơ tay sờ lên trán cái Ban mà nói: “Ừ mà hình như ấm thật”.
Cái Ban đẩy mạnh tay nó, bĩu môi. Bất chợt một ý nghĩ mới lóe lên trong đầu, cái Ban quay ngoắt lại hỏi:
- Bà lại làm việc gì xấu, định hối lộ tôi hả? Khai nhanh còn kịp.
Cái Quyên phá lên cười nắc nẻ.
- Bà cứ khéo tưởng tượng. Tôi muốn mua đem về ăn dần, thế thì có tội tình gì chứ? Bà đừng có nghĩ oan cho người tốt nha. – Nó cười đến chảy cả nước mắt vì đã làm cho con bạn thân được bữa tưởng bở.
Khói bốc lên đầu, cái Ban trút hết cơn giận vào đống đồ ăn trên bàn mà bác chủ quán vừa mang ra. Cái Ban quyết tâm không để kẻ xỏ đũa mình còn một sợi bò khô nào mang về. Lần này đến lượt nó tức đến chảy nước miếng, bất lực nhìn đống đồ ăn của mình lần lượt rơi vào cái hang cọp đói của cái Ban.
- Thấy chưa con gái thời nay là vậy đó! – Tiếng một thằng con trai từ bàn bên kia vọng lại.
Thật là sét đánh ngang tai. Từ trước đến nay nó chúa ghét những kẻ bình phẩm về con gái lại còn ngang nhiên chen vào cuộc nói chuyện của một “chiến binh công lí” chiến công lừng lẫy vang danh bốn biển như nó. Mà rõ ràng hắn cố tình châm chọc nó đây mà. Thật là điếc không sợ súng. Là tự hắn hiến thân còn nó dại gì từ chối. Thật đáng thương, chắc hắn chưa biết đến đại danh của nó, người đã hai lần dành chiến thắng trong cuộc thi hùng biện cấp trường và cấp liên trường với chủ đề “Quyền bình đẳng nam nữ”. Kẻ không bao giờ cho phép bất cứ tên nào có quyền túm năm tụm ba mà nói xấu con gái. Nếu để nó nghe thấy thì “phiên tòa công lý” sẽ lập tức được mở ra và không đến năm phút “kẻ gây tội” sẽ phải cúi đầu nhận tôi, đặt tay lên sách thánh mà thề sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa. Nhờ cái miệng chua ngoa, đanh đá cộng thêm chút đỉnh công phu “cường thân báo quốc” của nó thì tên con trai ương bướng nhất trường cũng phải sợ huống hồ gì trước mặt nó bây giờ chỉ là mấy tên thư sinh bốn mắt mặt búng ra sữa.
Nó hùng hổ tiến thẳng đến trước mặt mấy kẻ thích gây sự ấy. Cái Ban vẫn dửng dưng với tất cả, chỉ cần chuyên tâm ăn và ăn, mọi chuyện khác nó không quan tâm. Mặc dù vậy cái Ban vẫn dỏng tai lên chờ đợi tiếng kêu hối lỗi nghe đến tội của mấy tên con trai mỗi lần bị con bạn thân của mình hành hạ, đó là một trong những cái thú mua vui của nó.
Nhưng không, sao vậy nè? Một tia sáng như một cục nam châm thu hút ánh mắt của Quyên. Phía ấy, nơi góc tường, một anh chàng mái tóc đen bồng bềnh, khóe miệng cong lên thành một nụ cười. Và đôi mắt ấy, đôi mắt đẹp quá đỗi thân quen mà nó không bao giờ quên được, đang chằm chằm nhìn nó khiến hơi thở của nó như muốn đóng băng trong lồng ngực. Nó đứng chết trân tại chỗ.
- Này, này bà làm sao vậy, sét đánh à? – Cái Ban dí dí ngón tay vào vai nó ngạc nhiên hỏi.
Nó giật nảy mình rồi lắc đầu quầy quậy và cũng rất đột ngột chạy ra khỏi quán trước con mắt sững sờ của cái Ban và những kẻ hóng chuyện xung quanh. Nó chạy mãi, chạy mãi. Nó muốn quên đi con người đó. Thời gian qua nó tưởng nó đã quên được hắn nhưng đến hôm nay thì nó chẳng thể biện minh cho trái tim mình được nữa. Và nó khóc. Kí ức ồ ạt kéo nhau về, rõ ràng như vừa mới đây thôi.
Hôm ấy cũng như hôm nay, trời nắng. Nắng rất to, rất vàng. Khổ nỗi, nó chẳng có tâm hồn lãng mạn để nhẹ nhàng dạo bước dưới ánh nắng đẹp lung linh như các cô tiểu thư kia, nó chỉ thấy nóng bức, khó chịu. Nhất là cái nắng gay gắt này sẽ làm đậm màu thêm làn da bánh mật của nó, điều đó làm nó sợ nhất, vì dẫu sao nó cũng là con gái. Nó tức tối bước vào quán, không nhớ nó đã gọi những gì chỉ biết rằng nó đã đánh chén một bữa no nê chẳng thèm để ý có một tên đang chăm chú nhìn nó từ lúc nó bước chân vào. Và rồi dường như trực giác mách bảo, nó quay ngoắt lại nhìn, ở nơi ấy, chỗ góc tường, ánh mắt hai người gặp nhau. Hắn nhìn nó như đang nghiên cứu một vật thể lạ. Rất tỉ mỉ.
Khác với phản ứng ngày thường, nó cứ ngồi đó nhìn hắn không chớp mắt. Nó bị cuốn hút bởi ánh mắt của hắn. Nó nhìn trân trân vào đôi mắt ấy, trong đó có hình ảnh của nó, như một tấm gương phản chiếu con người của nó. Một đôi mắt rất đẹp, nhưng cũng... rất buồn. Đôi mắt đen sâu thẳm bí ẩn như lòng đại dương nhưng mỗi khi có tia nắng mặt trời vô tình rọi vào nó lại ánh lên một tia sáng, một tia sáng trắng rất đẹp mang theo một niềm khao khát, hi vọng. Và rồi hắn nở nụ cười, một nụ cười thánh thiện như một thiên sứ nhưng cũng lại cho người ta cảm giác xa cách. Phải, nụ cười của hắn cũng rất lạ. Hình như khi cười hắn ở trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới của riêng hắn. Lạ hơn nữa hắn dường như không cảm thấy khó chịu hay ngạc nhiên trước cái nhìn của nó cứ như hắn đã biết trước vậy.
- Mình làm quen nhé? - Hắn đang đứng trước mặt nó, giơ bàn tay ra nghiêng đầu nhìn nó. Muôn vàn thiên thần đang nhảy múa xung quanh hắn, tim nó đập liên hồi.
- Ờ, rất... rất vui được làm quen.. à làm quen với cậu. - Nó ngập ngừng đáp vừa giơ tay lên đặt vào lòng bàn tay hắn. Bàn tay hắn rất mềm mại nhưng cũng rất lạnh.
- Tôi tên Tề Thanh còn bạn tên gì?
- Tề Thanh à? Tên đẹp ghê ha! Còn tôi là Ngọc Quyên.
- Chữ Quyên của chim Quyên đấy à?
- Sao cậu biết? Nó ngạc nhiên nhìn hắn, đúng là nó đang nghĩ như vậy đó.
- Không có gì tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Mà bạn bao nhiêu tuổi vậy? Tôi mười tám tuổi.
- Tôi mười bảy tuổi.
- Vậy là bạn kém tôi một tuổi.
- Muốn tôi gọi là anh chứ gì? Được thôi ai muốn làm anh tôi cho làm tất.
- Tôi thì sao cũng được. Nhưng bây giờ tôi phải đi rồi, hẹn gặp lại sau nha.
Hắn rời khỏi quán nhanh đến nỗi nó chưa kịp nói câu tạm biệt thì hắn đã đi mất hút rồi, con người thật là bí ẩn. Nó về nhà mang theo nỗi suy tư về hắn. Hôm sau nó lại đến quán nước có lẽ chẳng phải là vì nó khát nước nhưng nó vẫn đổ lỗi cho thời tiết nóng nực. Nhưng nó lại thầm mỉm cười cảm ơn sự sắp đặt của ông trời đã cho nó lại được gặp hắn ở đây. Từ đấy nó ghé quán nước thường xuyên hơn và mỗi lần đến nó đều được gặp hắn. Hắn biết rất nhiều, mọi điều nó thắc mắc hắn đều giải đáp một cách không thể chính xác hơn. Hắn làm nó thấy vui, thấy hạnh phúc mỗi khi ở bên hắn. Và rồi, một ngày, hắn ngỏ lời yêu nó. Giây phút ấy nó biết hắn chính là thiên sứ của nó. Nó yêu hắn, nó muốn vào sâu tâm hồn hắn để biết hắn đang nghĩ gì, đang cảm thấy như thế nào khi ở bên nó. Nhưng với nó hắn mãi mãi vẫn là một dấu hỏi chấm. Nó bồn chồn, lo sợ. Hắn giống như tấm gương luôn phản chiếu tâm hồn nó, một tấm gương trong vắt không tì vết. Và nó biết nó lo sợ điều gì.
Cái ngày hắn ra đi, trời vẫn nắng đẹp nhưng không gay gắt. Dưới gốc cây bồ đề hắn nhẹ nhàng ôm nó vào lòng và nói: "Anh không phải thiên sứ mà thượng đế ban xuống để dành cho em. Cho nên anh phải ra đi, trở về đúng vị trí của anh. chúng ta kết thúc sớm để em có thêm thời gian đi tìm thiên sứ thực sự của mình cũng như để thiên sứ của em sớm tìm được em". Nói rồi hắn cúi xuống hôn lên đôi môi của nó. Đó là nụ hôn đầu và cũng là nụ hôn kết thúc mối tình đầu của nó. Hắn quay lưng bước đi. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Nó để hắn đi không níu kéo, cũng không hỏi lí do. Cái gì không thuộc về mình thì sẽ chẳng thể ở lại bên mình. Nó học được cái đó từ hắn. "Hai người yêu nhau, khi chia tay ai là người nói ra đi chăng nữa thì họ chắc chắn có lí do riêng, không nên hỏi lí do vì có hỏi cũng sẽ chỉ nghe được lời nói dối, vả chăng đó là lời nói thật thì cũng chỉ làm ta thêm đau lòng". Vậy đó tình yêu của nó kết thúc trong vòng một tháng nhưng kể từ khi chia tay đến giờ đã là tròn một năm. Hắn không còn xuất hiện thêm lần nào nữa. Và nó đã chấp nhận hắn đã mãi mãi không thuộc về nó.
Nhưng tại sao hôm nay hắn lại xuất hiện một lần nữa trong cuộc đời nó. Vẫn dáng điệu ấy, mái tóc ấy, đôi mắt đen láy ấy nhưng kì lạ là nó đã mất đi vẻ bí ẩn mà thay vào đó là cái nhìn trong veo, sáng rực long lanh như muôn vàn tia nắng. Một lần nữa con tim nó lại thổn thức, hắn ngồi đấy nhìn nó như không quen biết. Chẳng lẽ hắn đã hoàn toàn quên nó rồi sao? Trái tim nó như đang rỉ máu. Vết thương cũ cứ đau âm ỷ giờ được dịp bùng phát. Nó tưởng nó đã quên được hắn nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật, rằng một năm qua hắn vẫn nằm ở nơi sâu thẳm trong con tim nó, trở thành một phần trong con người nó. Nó cười nhạt, nụ cười chua xót mang đầy đau thương giữ cho những giọt nước mắt không được trào ra. Nó ngửa mặt lên nhìn những tán lá cây bồ đề cổ thụ xanh tốt, muôn đời tỏa bóng mát.
- Tôi có thể nói chuyện với bạn được không?
Một giọng nói quen thuộc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Lại là hắn. Tim nó đập mạnh. Đôi mắt ngấn nước. Hắn lại muốn gì nữa đây? "Hãy mạnh mẽ lên và cho hắn thấy mình rất vui vẻ dù cho không có hắn bên cạnh". Nó dặn lòng như thế.
- Bạn có phải tên Ngọc Quyên?
- Hả? Sao cơ, hắn không biết mình. Chẳng lẽ hắn không phải Tề Thanh. Nhưng khuôn mặt đó, dáng người đó, làm sao có thể...
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt nó, hắn vội nói:
- Tôi là Tề Vũ, anh trai sinh đôi của Tề Thanh.
Ra vậy thảo nào giống nhau đến thế. Nhưng tại sao hắn lại biết mình.
- Anh biết tôi? Câu hỏi bật ra theo dòng suy nghĩ.
- Tề Thanh từng cho tôi xem ảnh bạn. Tôi không nhớ rõ lắm nhưng ngờ ngợ. Không ngờ đúng là bạn thật. Hắn nở nụ cười khiến trái tim nó ấm lại. Tề Thanh nói rất thích đến quán nước vừa rồi, ở đó có những kỉ niệm nó không muốn quên và muốn tôi thay nó gìn giữ. Đó là nơi duy nhất nó cảm thấy vui vẻ, cho nó cảm giác ấm áp và cảm thấy là con người thực sự theo đúng nghĩa. Đặc biệt nó hoàn toàn không hiểu mọi thứ ở đó và cả một người khó hiểu gây cho nó cảm giác hiếu kì.
- Chẳng ai trên đời hiểu hết mọi thứ xung quanh mình. - Nó nói đại một câu mà nó đang nghĩ.
- Tề Thanh có khả năng đó. Bởi nó có giác quan thứ sáu. Nó có khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh nhiều hơn bất cứ người bình thường nào trên trái đất này. Chỉ duy nhất nơi đó và một ai đó là ngoại lệ. Trong giọng nói của hắn có cái gì đó như là sự hãnh diện lại như đau xót vô hạn.
Bây giờ thì nó đã hiểu. Thảo nào ngay từ lần đầu tiên gặp nó đã thấy hắn rất thần bí, khó hiểu. Nhưng tất cả điều đó bây giờ còn có ý nghĩa gì với nó nữa. Tất cả đã kết thúc rồi.
- Tôi đã không gặp Tề Thanh một năm nay rồi.
Khuôn mặt Tề Vũ tối sầm lại. Đôi mắt ánh lên cái nhìn u uất. Hắn ngước lên nhìn trời, mây đen kéo đến ùn ùn. Một cơn gió lạnh thổi qua làm bay những lọn tóc càng làm tăng thêm nét đau đớn trên khuôn mặt hắn. Nó rùng mình kinh sợ.
- Bạn muốn gặp Tề Thanh? Tôi đưa bạn đi.
Nó bước theo sau Tề Vũ. Tâm trí rối bời, hỗn loạn. Tim nó run lên theo từng bước chân. Nó biết con đường này dẫn đến nghĩa trang. Không bao giờ nó muốn đặt chân lên đây. Tại sao lại như thế? Nó không muốn như thế. Nó quay đầu bỏ chạy. Từ trên cao nước trút xuống ào ào. Là mưa hay là mước mắt làm đôi mắt nó nhòa đi, nó ngã nhào xuống đất theo màn mưa.
"Anh không phải thiên sứ do thượng đế phái xuống để dành cho em. Cho nên anh phải ra đi, trở về đúng vị trí của anh. Chúng ta kết thúc sớm để em có thêm thời gian đi tìm thiên sứ thực sự của mình cũng như để thiên sứ của em sớm tìm được em. Anh hạnh phúc vì bây giờ anh đã tìm thấy vị trí của mình. Em chắc chắn sẽ hạnh phúc kể từ hôm nay".
Nó tỉnh lại trong một căn phòng màu trắng toát. Tề Vũ đang đứng bên cửa sổ ngoái lại nhìn nó. Ngoài kia mưa đã tạnh, ánh nắng lấp lánh thi nhau nhảy múa. Tề Vũ bước lại gần nó:
- Tề Thanh nói người nó yêu sẽ tìm được thiên sứ đích thực của mình sau khi chia tay với nó tròn một năm.
Nó ngước mắt lên nhìn sâu vào ánh mắt Tề Vũ:
- Đúng vào ngày này một năm trước tôi và Tề Thanh đã chia tay nhau.
Tề Vũ nhìn nó chăm chăm rồi cả hai cùng nhìn nhanh ra ngoài cửa sổ cùng chung một hướng. Trên bầu trời có đám mây như đôi cánh thiên thần đang tung bay tự do và nháy mắt tinh nghịch.
• Gửi từ Tuyết
Về tác giả: Thích ăn, thích ngủ, thích chơi và lười vận động. Ước mơ có thể kiếm được thật nhiều tiền để thỏa mãn đam mê ăn uổng ngủ nghỉ của mình. Có ai đánh thuế giấc mơ đâu phải không?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
- xóa tin nhắn của 1 ai đó
- xóa sđt của 1 ai đó
- xóa nick yh của 1 ai đó
-xóa nick face của 1 ai đó
… Nhưng như thế … không có nghĩa là bạn có thể quên ai đó ….
Không có nghĩa là bạn có thể xóa đi ai đó … trong tim mình!
Hai người yêu nhau, khi chia tay ai là người nói ra đi chăng nữa thì họ chắc chắn có lí do riêng, không nên hỏi lí do vì có hỏi cũng sẽ chỉ nghe được lời nói dối, vả chăng đó là lời nói thật thì cũng chỉ làm ta thêm đau lòng.
***
- Cho cháu một lốc sữa chua, năm gói bò khô, một bịch bim bim loại cay nhất, thêm hai gói kẹo sô-cô-la và hai trà sữa chân trâu nữa cô nhé!
Vừa ngồi xuống ghế cái Quyên đã kịp tuôn ra một tràng dài các loại đồ ăn thức uống rồi giơ tay nhót lấy một tờ giấy ăn lau mồ hôi đang nhỏ giọt trên trán. Cái Ban ngồi bên há hốc mồm nhìn từng món đồ ăn được mang ra rồi bất chợt ôm trầm lấy Quyên, hôn chụt chụt vào má nó mà nói:
- Tôi yêu bà nhất trên đời ha ha ha!
- Bà sao đấy, ấm đầu à? – Quyên đẩy đứa bạn ra rồi giả vờ giơ tay sờ lên trán cái Ban mà nói: “Ừ mà hình như ấm thật”.
Cái Ban đẩy mạnh tay nó, bĩu môi. Bất chợt một ý nghĩ mới lóe lên trong đầu, cái Ban quay ngoắt lại hỏi:
- Bà lại làm việc gì xấu, định hối lộ tôi hả? Khai nhanh còn kịp.
Cái Quyên phá lên cười nắc nẻ.
- Bà cứ khéo tưởng tượng. Tôi muốn mua đem về ăn dần, thế thì có tội tình gì chứ? Bà đừng có nghĩ oan cho người tốt nha. – Nó cười đến chảy cả nước mắt vì đã làm cho con bạn thân được bữa tưởng bở.
Khói bốc lên đầu, cái Ban trút hết cơn giận vào đống đồ ăn trên bàn mà bác chủ quán vừa mang ra. Cái Ban quyết tâm không để kẻ xỏ đũa mình còn một sợi bò khô nào mang về. Lần này đến lượt nó tức đến chảy nước miếng, bất lực nhìn đống đồ ăn của mình lần lượt rơi vào cái hang cọp đói của cái Ban.
- Thấy chưa con gái thời nay là vậy đó! – Tiếng một thằng con trai từ bàn bên kia vọng lại.
Thật là sét đánh ngang tai. Từ trước đến nay nó chúa ghét những kẻ bình phẩm về con gái lại còn ngang nhiên chen vào cuộc nói chuyện của một “chiến binh công lí” chiến công lừng lẫy vang danh bốn biển như nó. Mà rõ ràng hắn cố tình châm chọc nó đây mà. Thật là điếc không sợ súng. Là tự hắn hiến thân còn nó dại gì từ chối. Thật đáng thương, chắc hắn chưa biết đến đại danh của nó, người đã hai lần dành chiến thắng trong cuộc thi hùng biện cấp trường và cấp liên trường với chủ đề “Quyền bình đẳng nam nữ”. Kẻ không bao giờ cho phép bất cứ tên nào có quyền túm năm tụm ba mà nói xấu con gái. Nếu để nó nghe thấy thì “phiên tòa công lý” sẽ lập tức được mở ra và không đến năm phút “kẻ gây tội” sẽ phải cúi đầu nhận tôi, đặt tay lên sách thánh mà thề sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa. Nhờ cái miệng chua ngoa, đanh đá cộng thêm chút đỉnh công phu “cường thân báo quốc” của nó thì tên con trai ương bướng nhất trường cũng phải sợ huống hồ gì trước mặt nó bây giờ chỉ là mấy tên thư sinh bốn mắt mặt búng ra sữa.
Nó hùng hổ tiến thẳng đến trước mặt mấy kẻ thích gây sự ấy. Cái Ban vẫn dửng dưng với tất cả, chỉ cần chuyên tâm ăn và ăn, mọi chuyện khác nó không quan tâm. Mặc dù vậy cái Ban vẫn dỏng tai lên chờ đợi tiếng kêu hối lỗi nghe đến tội của mấy tên con trai mỗi lần bị con bạn thân của mình hành hạ, đó là một trong những cái thú mua vui của nó.
Nhưng không, sao vậy nè? Một tia sáng như một cục nam châm thu hút ánh mắt của Quyên. Phía ấy, nơi góc tường, một anh chàng mái tóc đen bồng bềnh, khóe miệng cong lên thành một nụ cười. Và đôi mắt ấy, đôi mắt đẹp quá đỗi thân quen mà nó không bao giờ quên được, đang chằm chằm nhìn nó khiến hơi thở của nó như muốn đóng băng trong lồng ngực. Nó đứng chết trân tại chỗ.
- Này, này bà làm sao vậy, sét đánh à? – Cái Ban dí dí ngón tay vào vai nó ngạc nhiên hỏi.
Nó giật nảy mình rồi lắc đầu quầy quậy và cũng rất đột ngột chạy ra khỏi quán trước con mắt sững sờ của cái Ban và những kẻ hóng chuyện xung quanh. Nó chạy mãi, chạy mãi. Nó muốn quên đi con người đó. Thời gian qua nó tưởng nó đã quên được hắn nhưng đến hôm nay thì nó chẳng thể biện minh cho trái tim mình được nữa. Và nó khóc. Kí ức ồ ạt kéo nhau về, rõ ràng như vừa mới đây thôi.
Hôm ấy cũng như hôm nay, trời nắng. Nắng rất to, rất vàng. Khổ nỗi, nó chẳng có tâm hồn lãng mạn để nhẹ nhàng dạo bước dưới ánh nắng đẹp lung linh như các cô tiểu thư kia, nó chỉ thấy nóng bức, khó chịu. Nhất là cái nắng gay gắt này sẽ làm đậm màu thêm làn da bánh mật của nó, điều đó làm nó sợ nhất, vì dẫu sao nó cũng là con gái. Nó tức tối bước vào quán, không nhớ nó đã gọi những gì chỉ biết rằng nó đã đánh chén một bữa no nê chẳng thèm để ý có một tên đang chăm chú nhìn nó từ lúc nó bước chân vào. Và rồi dường như trực giác mách bảo, nó quay ngoắt lại nhìn, ở nơi ấy, chỗ góc tường, ánh mắt hai người gặp nhau. Hắn nhìn nó như đang nghiên cứu một vật thể lạ. Rất tỉ mỉ.
Khác với phản ứng ngày thường, nó cứ ngồi đó nhìn hắn không chớp mắt. Nó bị cuốn hút bởi ánh mắt của hắn. Nó nhìn trân trân vào đôi mắt ấy, trong đó có hình ảnh của nó, như một tấm gương phản chiếu con người của nó. Một đôi mắt rất đẹp, nhưng cũng... rất buồn. Đôi mắt đen sâu thẳm bí ẩn như lòng đại dương nhưng mỗi khi có tia nắng mặt trời vô tình rọi vào nó lại ánh lên một tia sáng, một tia sáng trắng rất đẹp mang theo một niềm khao khát, hi vọng. Và rồi hắn nở nụ cười, một nụ cười thánh thiện như một thiên sứ nhưng cũng lại cho người ta cảm giác xa cách. Phải, nụ cười của hắn cũng rất lạ. Hình như khi cười hắn ở trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới của riêng hắn. Lạ hơn nữa hắn dường như không cảm thấy khó chịu hay ngạc nhiên trước cái nhìn của nó cứ như hắn đã biết trước vậy.
- Mình làm quen nhé? - Hắn đang đứng trước mặt nó, giơ bàn tay ra nghiêng đầu nhìn nó. Muôn vàn thiên thần đang nhảy múa xung quanh hắn, tim nó đập liên hồi.
- Ờ, rất... rất vui được làm quen.. à làm quen với cậu. - Nó ngập ngừng đáp vừa giơ tay lên đặt vào lòng bàn tay hắn. Bàn tay hắn rất mềm mại nhưng cũng rất lạnh.
- Tôi tên Tề Thanh còn bạn tên gì?
- Tề Thanh à? Tên đẹp ghê ha! Còn tôi là Ngọc Quyên.
- Chữ Quyên của chim Quyên đấy à?
- Sao cậu biết? Nó ngạc nhiên nhìn hắn, đúng là nó đang nghĩ như vậy đó.
- Không có gì tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Mà bạn bao nhiêu tuổi vậy? Tôi mười tám tuổi.
- Tôi mười bảy tuổi.
- Vậy là bạn kém tôi một tuổi.
- Muốn tôi gọi là anh chứ gì? Được thôi ai muốn làm anh tôi cho làm tất.
- Tôi thì sao cũng được. Nhưng bây giờ tôi phải đi rồi, hẹn gặp lại sau nha.
Hắn rời khỏi quán nhanh đến nỗi nó chưa kịp nói câu tạm biệt thì hắn đã đi mất hút rồi, con người thật là bí ẩn. Nó về nhà mang theo nỗi suy tư về hắn. Hôm sau nó lại đến quán nước có lẽ chẳng phải là vì nó khát nước nhưng nó vẫn đổ lỗi cho thời tiết nóng nực. Nhưng nó lại thầm mỉm cười cảm ơn sự sắp đặt của ông trời đã cho nó lại được gặp hắn ở đây. Từ đấy nó ghé quán nước thường xuyên hơn và mỗi lần đến nó đều được gặp hắn. Hắn biết rất nhiều, mọi điều nó thắc mắc hắn đều giải đáp một cách không thể chính xác hơn. Hắn làm nó thấy vui, thấy hạnh phúc mỗi khi ở bên hắn. Và rồi, một ngày, hắn ngỏ lời yêu nó. Giây phút ấy nó biết hắn chính là thiên sứ của nó. Nó yêu hắn, nó muốn vào sâu tâm hồn hắn để biết hắn đang nghĩ gì, đang cảm thấy như thế nào khi ở bên nó. Nhưng với nó hắn mãi mãi vẫn là một dấu hỏi chấm. Nó bồn chồn, lo sợ. Hắn giống như tấm gương luôn phản chiếu tâm hồn nó, một tấm gương trong vắt không tì vết. Và nó biết nó lo sợ điều gì.
Cái ngày hắn ra đi, trời vẫn nắng đẹp nhưng không gay gắt. Dưới gốc cây bồ đề hắn nhẹ nhàng ôm nó vào lòng và nói: "Anh không phải thiên sứ mà thượng đế ban xuống để dành cho em. Cho nên anh phải ra đi, trở về đúng vị trí của anh. chúng ta kết thúc sớm để em có thêm thời gian đi tìm thiên sứ thực sự của mình cũng như để thiên sứ của em sớm tìm được em". Nói rồi hắn cúi xuống hôn lên đôi môi của nó. Đó là nụ hôn đầu và cũng là nụ hôn kết thúc mối tình đầu của nó. Hắn quay lưng bước đi. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Nó để hắn đi không níu kéo, cũng không hỏi lí do. Cái gì không thuộc về mình thì sẽ chẳng thể ở lại bên mình. Nó học được cái đó từ hắn. "Hai người yêu nhau, khi chia tay ai là người nói ra đi chăng nữa thì họ chắc chắn có lí do riêng, không nên hỏi lí do vì có hỏi cũng sẽ chỉ nghe được lời nói dối, vả chăng đó là lời nói thật thì cũng chỉ làm ta thêm đau lòng". Vậy đó tình yêu của nó kết thúc trong vòng một tháng nhưng kể từ khi chia tay đến giờ đã là tròn một năm. Hắn không còn xuất hiện thêm lần nào nữa. Và nó đã chấp nhận hắn đã mãi mãi không thuộc về nó.
Nhưng tại sao hôm nay hắn lại xuất hiện một lần nữa trong cuộc đời nó. Vẫn dáng điệu ấy, mái tóc ấy, đôi mắt đen láy ấy nhưng kì lạ là nó đã mất đi vẻ bí ẩn mà thay vào đó là cái nhìn trong veo, sáng rực long lanh như muôn vàn tia nắng. Một lần nữa con tim nó lại thổn thức, hắn ngồi đấy nhìn nó như không quen biết. Chẳng lẽ hắn đã hoàn toàn quên nó rồi sao? Trái tim nó như đang rỉ máu. Vết thương cũ cứ đau âm ỷ giờ được dịp bùng phát. Nó tưởng nó đã quên được hắn nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật, rằng một năm qua hắn vẫn nằm ở nơi sâu thẳm trong con tim nó, trở thành một phần trong con người nó. Nó cười nhạt, nụ cười chua xót mang đầy đau thương giữ cho những giọt nước mắt không được trào ra. Nó ngửa mặt lên nhìn những tán lá cây bồ đề cổ thụ xanh tốt, muôn đời tỏa bóng mát.
- Tôi có thể nói chuyện với bạn được không?
Một giọng nói quen thuộc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Lại là hắn. Tim nó đập mạnh. Đôi mắt ngấn nước. Hắn lại muốn gì nữa đây? "Hãy mạnh mẽ lên và cho hắn thấy mình rất vui vẻ dù cho không có hắn bên cạnh". Nó dặn lòng như thế.
- Bạn có phải tên Ngọc Quyên?
- Hả? Sao cơ, hắn không biết mình. Chẳng lẽ hắn không phải Tề Thanh. Nhưng khuôn mặt đó, dáng người đó, làm sao có thể...
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt nó, hắn vội nói:
- Tôi là Tề Vũ, anh trai sinh đôi của Tề Thanh.
Ra vậy thảo nào giống nhau đến thế. Nhưng tại sao hắn lại biết mình.
- Anh biết tôi? Câu hỏi bật ra theo dòng suy nghĩ.
- Tề Thanh từng cho tôi xem ảnh bạn. Tôi không nhớ rõ lắm nhưng ngờ ngợ. Không ngờ đúng là bạn thật. Hắn nở nụ cười khiến trái tim nó ấm lại. Tề Thanh nói rất thích đến quán nước vừa rồi, ở đó có những kỉ niệm nó không muốn quên và muốn tôi thay nó gìn giữ. Đó là nơi duy nhất nó cảm thấy vui vẻ, cho nó cảm giác ấm áp và cảm thấy là con người thực sự theo đúng nghĩa. Đặc biệt nó hoàn toàn không hiểu mọi thứ ở đó và cả một người khó hiểu gây cho nó cảm giác hiếu kì.
- Chẳng ai trên đời hiểu hết mọi thứ xung quanh mình. - Nó nói đại một câu mà nó đang nghĩ.
- Tề Thanh có khả năng đó. Bởi nó có giác quan thứ sáu. Nó có khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh nhiều hơn bất cứ người bình thường nào trên trái đất này. Chỉ duy nhất nơi đó và một ai đó là ngoại lệ. Trong giọng nói của hắn có cái gì đó như là sự hãnh diện lại như đau xót vô hạn.
Bây giờ thì nó đã hiểu. Thảo nào ngay từ lần đầu tiên gặp nó đã thấy hắn rất thần bí, khó hiểu. Nhưng tất cả điều đó bây giờ còn có ý nghĩa gì với nó nữa. Tất cả đã kết thúc rồi.
- Tôi đã không gặp Tề Thanh một năm nay rồi.
Khuôn mặt Tề Vũ tối sầm lại. Đôi mắt ánh lên cái nhìn u uất. Hắn ngước lên nhìn trời, mây đen kéo đến ùn ùn. Một cơn gió lạnh thổi qua làm bay những lọn tóc càng làm tăng thêm nét đau đớn trên khuôn mặt hắn. Nó rùng mình kinh sợ.
- Bạn muốn gặp Tề Thanh? Tôi đưa bạn đi.
Nó bước theo sau Tề Vũ. Tâm trí rối bời, hỗn loạn. Tim nó run lên theo từng bước chân. Nó biết con đường này dẫn đến nghĩa trang. Không bao giờ nó muốn đặt chân lên đây. Tại sao lại như thế? Nó không muốn như thế. Nó quay đầu bỏ chạy. Từ trên cao nước trút xuống ào ào. Là mưa hay là mước mắt làm đôi mắt nó nhòa đi, nó ngã nhào xuống đất theo màn mưa.
"Anh không phải thiên sứ do thượng đế phái xuống để dành cho em. Cho nên anh phải ra đi, trở về đúng vị trí của anh. Chúng ta kết thúc sớm để em có thêm thời gian đi tìm thiên sứ thực sự của mình cũng như để thiên sứ của em sớm tìm được em. Anh hạnh phúc vì bây giờ anh đã tìm thấy vị trí của mình. Em chắc chắn sẽ hạnh phúc kể từ hôm nay".
Nó tỉnh lại trong một căn phòng màu trắng toát. Tề Vũ đang đứng bên cửa sổ ngoái lại nhìn nó. Ngoài kia mưa đã tạnh, ánh nắng lấp lánh thi nhau nhảy múa. Tề Vũ bước lại gần nó:
- Tề Thanh nói người nó yêu sẽ tìm được thiên sứ đích thực của mình sau khi chia tay với nó tròn một năm.
Nó ngước mắt lên nhìn sâu vào ánh mắt Tề Vũ:
- Đúng vào ngày này một năm trước tôi và Tề Thanh đã chia tay nhau.
Tề Vũ nhìn nó chăm chăm rồi cả hai cùng nhìn nhanh ra ngoài cửa sổ cùng chung một hướng. Trên bầu trời có đám mây như đôi cánh thiên thần đang tung bay tự do và nháy mắt tinh nghịch.
• Gửi từ Tuyết
Về tác giả: Thích ăn, thích ngủ, thích chơi và lười vận động. Ước mơ có thể kiếm được thật nhiều tiền để thỏa mãn đam mê ăn uổng ngủ nghỉ của mình. Có ai đánh thuế giấc mơ đâu phải không?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Em yêu anh! Dù chọn lại em sẽ vẫn yêu anh. Chắc chắn là như thế!
Ngôn ngữ của con gái:
- Nếu cô ấy không gửi tin nhắn
cho bạn…
Là bởi vì cô ấy đang chờ những
tin nhắn từ bạn
- Nếu cô ấy giận bạn và bỏ đi…
Hãy theo cô ấy
- Khi cô ấy im lặng…
Hãy quan tâm và hỏi cô ấy có
chuyện gìđã xảy ra
- Khi cô ấy cấm bạn tới gần…
Hãy cho cô ấy thấy sự chăm sóc
của bạn
- Khi cô ấy đẩy bạn ra…
Hãy kéo cô ấy lại
- Khi bạn nhìn thấy cô ấy khóc…
Hãy lau nước mắt và hỏi cô ấy vì
sao
- Khi cô ấy nói bạn “Đi đi!”
Hãy lại gần và ôm cô ấy!
Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời tôi như một định mệnh. Anh là chàng trai của tháng 3, anh sinh ngày mồng 8/3. Sinh nhật anh do khoảng cách địa lý mà tôi không thể có mặt, để cùng anh trong ngày sinh nhật. Nhưng ở một nơi xa, anh hãy luôn nhớ sẽ có người cũng làm sinh nhật cho anh ở một quán nào đó mà chỉ mình cô ấy. Sẽ còn rất nhiều ngày lễ mà cô ấy cần phải cố gắng rất nhiều. Đây như một món quà gửi đến anh vào ngày đặc biệt cho em và cho anh, em chỉ muốn nói: Em yêu anh! Dù chọn lại em sẽ vẫn yêu anh. Chắc chắn là như thế!
***
Ngày ấy, khi tôi đang là một cô sinh viên năm 2 đại học, tôi đã quen anh vì một sự tình cờ trên mạng xã hội. Tôi còn nhớ hôm đấy là ngày 31/3, khi mở Facebook xem trong giờ ra chơi, tôi thấy có nick mới kết bạn. Cũng là cái duyên chăng khi tôi vốn là đứa không có thói quen nhận lời kết bạn với người không quen biết, hay như người ta không để lại thông tin gì quá để tôi chú ý, giữa bao người tôi từ chối với nguyên tắc như thế thì tôi lại nhận lời kết bạn của người ấy chỉ với thông tin học trường đời, không biết có phải do tính khí của một con nhóc điên rồ như tôi không nhưng thú thật tôi vô cùng ghét ai để thông tin như thế. Thế mà thế nào tôi lại chấp nhận lời kết bạn ấy, và có lẽ từ giây phút ấy là định mệnh với tôi cũng như những gì tôi trải qua. Và đúng cái ngày cá tháng tư, tôi đang ngao ngán vì làm xong một đống bài tập mà chẳng biết làm gì ngoài ngồi vật vã ôm em lap, cũng chớ trêu là rất nhiều người online mà tôi lại k biết nói chuyện với ai cả, có khì là hơn một nửa trong số đó dù ngoài quen biết nhưng tôi cũng chưa nói chuyện bao giờ. Đang tính thoát face để ngủ thì có hộp thư đến, dòng chữ viết đầy đủ có dấu:
- Em chào chị ạ!
Tôi cũng hồ hởi trả lời:
- Ừ! Chị chào em.
Và câu chuyện tiếp tục bằng màn chào hỏi xã giao:
- Chị học Nhân Văn ạ? Em thích Nhân Văn.
- Ừ! Chị học Nhân Văn.
Nói chuyện một hồi thì cũng khuya rồi, tôi tắt nick và đi ngủ. Với tôi thì lúc ấy cũng không có gì ấn tượng cho lắm. Nhưng tôi lại rất thích và quý đặc biệt là con trai mà ngoan ngoãn, lễ phép dù tôi không quan tâm cho lắm sau lưng họ nghĩ gì, nói gì về mình.
Và hằng ngày tôi cũng hay online mỗi khi rảnh, đặc biệt là gần khuya tôi thường lượn vào facebook một tẹo rồi mới ngủ, như một thói quen khó bỏ. Tôi chú ý hơn khi trong list danh sách chát, nick người đó vẫn sáng, tôi cũng thắc mắc về cậu bé này hay online muộn thế, nhưng rồi tôi cũng không quan tâm. Tính tôi khi chưa thân, tôi cũng hay ngại ngùng nói chuyện với người lạ, vốn tôi cũng không biết nói gì, cái tính lại đặc biết mà ở nhà vẫn bị nói là như khỉ nhai gừng, khỉ ăn mắm tôm, khó tính như ma. Người ấy , đôi lúc cũng nhắn tin cho tôi khi mỗi lần thấy tôi online:
- Chị chưa ngủ ạ?
- Ừ! Chị chưa
- Chị ngủ muộn thế?
- Ừ! Chị quen rồi.
- Vâng.
Và cứ thế, tôi có ấn tượng về người ấy hơn, trong mắt tôi lúc ấy, đó là một cậu nhóc dễ thương và ngoan. Cũng không biết từ bao giờ tôi lại kể lại cho các bạn cùng phòng tôi nghe những câu chuyện mà giữa tôi và người ấy chát cho nhau. Không biết từ bao giờ mỗi lần lên FB lại nhìn xem nick của người ấy sáng không? Có lẽ với tôi lúc ấy là sự quý mến và vui khi nói chuyện tán gẫu lại hợp thế. Có lần, tôi đã chủ động nhắn tin khi thấy người ấy cũng đang online:
- Này em, nhìn quanh face của chị, có mỗi mình em để chém gió.
Tin nhắn trả lời:
- Vâng, rất vinh dự khi được hầu chuyện chị ạ.
Tôi thích cái cách nói chuyện vui vui mà lại hài hài của người ấy. Tần suất nói chuyện ngày càng tăng lên. Nhưng thú thật, lúc ấy tôi không nghĩ gì là sẽ vượt qua cái mức tình cảm chị em, vì tôi biết người ấy đang ôn thi lại đại học, tôi cũng động viên người ấy ôn thi cho tốt.
Tôi còn nhớ những cuộc trò chuyện dài dần lên mỗi ngày. Đặc biệt là rất vui:
- Ngày trước em cũng yêu Nhân Văn, nhưng bây giờ thì không.
- Em hay thay lòng đổi dạ chả thế. Chị là kiên quyết với mục tiêu và không liêu xiêu với quyết định.
- Mà chị ơi! Avar của chị nhìn hay hay
- Chuyện. Chị mà lại, không như avar của em nhìn chán luôn. Mĩ nam, ái kinh.
- Gọi chị là Linh Xù hay Linh không? Linh Xù dài, em gọi Xù nhá chị.
- Được. Yêu cầu của em được chấp nhận.
- Chị cứ như là rô bốt ý.
- Chị cao 1m65, chơi bóng rổ đúng không?
- Sao em biết? Đúng!
- Hihi. Em mà lại.
- Lại tự sướng + tinh tướng rồi.
- Em thích tên Linh.
- Người yêu em tên ý à?
- Sao chị thông minh thế?
- Thông minh vốn sẵn tính trời.
- Chị còn tự sướng hơn em. Cơ mà em yêu đơn phương. Thế chị có người yêu chưa?
- Chị chưa, xấu như gấu. Ma nó yêu.
- Không ai yêu thì để em yêu cho.
- Em yêu bà già này mà làm cảnh à?
- Em đùa chị thôi. Em có người để yêu rồi.
Những câu chuyện của chúng tôi vui như thế, nó cứ không đầu không đuôi mà lấp lửng. Rồi chúng tôi từ việc hay nói chuyện trên FB cũng dần có số điện thoại của nhau. Mỗi buổi sáng và buổi tối trước khi đi ngủ, người ấy đều nhắn tin “Chúc chị ngày mới tốt lành” và “ Chúc chị ngủ ngon ạ”. Nhưng tôi không hề trả lời hay chúc lại. Vốn dĩ tính tôi lập dị và không thích mấy câu chúc xã giao kiểu ý, với tôi thì nó kì kì. Sau nhiều lần như thế, thái độ của tôi cứ nhạt, người ấy đã nhắn tin mà tôi cứ cười như một con ngẩn ngơ “Chị Linh Hấp kia. Chị là đồ lạnh lùng”.
Tôi thấy càng ngày trong mình có sự thay đổi, tôi nghĩ về người ấy nhiều hơn mà không biết có phải là nhớ không nữa. Tôi chắc chắn mình có thay đổi lạ khi hôm ấy người ấy nhắn tin nói chuyện tình cảm với một người có tên giống tôi mà người ấy đang theo đuổi. Tôi cứ tư vấn, nhưng quả thật là tôi không thích, tôi cảm thấy không thích khi trong câu chuyện của tôi và người ấy xuất hiện hình bóng cô bé kia. Tôi vẫn không để lộ gì là mình đang có sự biến chuyển trong tình cảm. Tôi lặng lẽ cất giữ cái điều gì đó làm tôi nhói lên khe khẽ trong tim. Ôi! Tôi không muốn nghĩ rằng, trái tim tôi đang thổn thức về một ai đó. Đặc biệt là tôi còn không biết về người ấy thế nào, ra sao.
Tôi còn nhớ, hôm đó là thứ 3 khi tôi phải học vật vã đến 12 giờ mới được về, tôi lấy điện thoại ra nghịch, cũng phải nói rằng điện thoại để mốc lên cũng không có ai nhắn tin cho tôi cũng chỉ vì cái tính nói câu trước câu sau người ta muốn xóa số điện thoại nhanh. Tôi tìm vào danh bạ, tắc ngẩn nhắn tin cho người ấy và rồi đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều như thế. Người ấy có nói: “Ngày hôm nay chúng mình nói chuyện nhiều thật ý”. Từ lúc nào đó việc xưng hô của chúng tôi trở nên gượng gạo thế. Dù không nói nhưng cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà xưng hô trống không. Chưa bao giờ nói chuyện với ai mà tôi vận dụng tối đa hết khả năng xưng hô đến vậy, từ biệt danh 1m65, 1m73. Bằng kiến thức văn chương đưa cả tên nhân vật ra để gọi nhau Vũ Như Tô , Đan Thiềm. Tôi đã dần bắt đầu lục tung face của người ấy, đọc đi đọc lại những dòng status update hằng ngày, chú ý hơn về những người hay viết lên wall. Từ lúc nào đó tôi đã thấy vui khi người ấy update về những gì đạt được. Và buồn một chút thoáng qua khi nghe lời tỏ tình với một người con gái khác mà trong lòng dù không nói nhưng rất nhói. Một thoáng thôi!
Có một ngày người ấy nói: “Chị Linh Hấp! Em yêu Chị lắm. Em không biết nữa nhưng em có tình cảm với chị”. Tôi sững sờ và chỉ biết nhắn cho người ấy “ Em em em em em! Em xem lại tin nhắn của em đi, đừng làm chị ngộ nhận rồi sau rất khó nhìn mặt nhau. Chị tắt máy đây”. Tôi chưa bao giờ thấy tim mình rung rinh và đập mạnh đến thế, tôi đứng ngồi không yên, nhưng vẫn trốn tránh bằng việc tắt điện thoại, mặc dù lòng tôi rất muốn nghe tiếp điều người ấy nói. Nhưng tôi sợ và tôi không dám nghĩ đến việc mình yêu người mà vốn dĩ mình coi là em. Nhưng tình cảm đâu có thể điều mà lý trí đâu có thể dễ dàng kiểm soát nổi. Tôi phải thú nhận với lòng mình là trái tim tôi đang hướng về người ấy. Tôi cảm nhận được rằng người ấy không như tôi, về hoàn cảnh người ấy khác xa tôi. Người ấy sống trong sự bao bọc quá kỹ của gia đình còn tôi lại được tư lập nhiều hơn là bao bọc. Tôi không dám nghĩ là mình sẽ yêu người ấy, vì tôi tự nhận thấy mình không xinh còn người ấy thì quá đặc biệt. Tôi sợ vì tôi bình thường mà xung quanh người ấy nhiều đóa hoa mà làm người ta phải ghen tị. Rồi người ấy cho tôi niềm tin:
- Em có gì nào? Em rất bình thường, gia đình em cũng thế. Tại sao chị phải xa lánh em? Tại sao chị lại kì thị em?
Những lời người ấy nói làm tim tôi buốt, tôi không biết liệu mình đã yêu rồi không nhưng tôi biết chắc chắn là tôi đang cảm thấy đau trong lồng ngực bên trái. Tôi trốn tránh, rồi tôi nhớ, trong tôi là nỗi nhớ về người ấy, cả ngày tôi không dám mở điện thoại nhưng khi mở tôi lại mong tin nhắn load về là của người ấy. Tôi đã yêu, đã không còn là thích nữa, tôi nhìn ảnh của người ấy, tôi thích ngắm nụ cười rạng ngời ấy, tôi thích nhìn đôi mắt và đôi lông mày mà tôi hay nói là đen như con sâu dóm. Tôi biết mình đang nhớ anh.
Chúng tôi yêu nhau từ lúc nào không hay, chỉ biết cả hai hướng về nhau và nhớ về nhau, trao những lời yêu thương qua những dòng tin nhắn. Đã từ bao giờ tôi và anh lại giữ cho mình một thói quen là giữ tất cả tin nhắn của nhau lại. Và nhiều lúc lại bần thần lôi ra đọc, tủm tỉm cười thầm như cách cả hai vẫn nói là “ngất ngất”.
Yêu xa, tôi không biết ai trong hai sẽ thay đổi hay là cả hai cũng nắm tay nhau đi đến cuối con đường và có một cái kết có hậu. Nhưng với tôi dù thế nào thì anh luôn là người mà tôi nhớ và yêu. Tôi nhớ về anh mà có khi giận nhau, cả đêm chỉ nằm mân mê cái điện thoại chờ anh, chờ anh chủ động làm lành trước. Đã có lần tưởng chừng như không thể vượt qua, tưởng chừng như xóa số điện thoại và cố quên nhau thì chúng tôi lại biết cách quay lại tìm nhau. Chúng tôi ở xa nhau hơn 300 km, liên lạc chủ yếu bằng điện thoại nên khi giận nhau, cố gắng bỏ qua cái tôi cá nhân để giữ nhau. Yêu xa không cho phép tôi hay anh đề cao cái tôi cá nhân, nếu đề cao chỉ làm chúng ta lạc bước mà thôi.
Tôi yêu anh vì cái cách mà anh quan tâm, hay mắng với tôi nó thật đặc biệt. Tôi yêu anh vì anh là người làm trái tim tôi rung động. Tôi yêu anh vì anh là chàng trai kém tuổi khiến tôi phá bỏ nguyên tắc gọi anh là anh. Tôi yêu chàng trai mà với tôi, anh thật ngây ngô khi không biết nấu nướng, ngay đến cái món thịt luộc cũng làm cháy cả xoong, củ hành còn không biết, củ cải lại càng không. Và bây giờ, sau suốt một quá trình anh đã biết một số điều cơ bản ấy.
Nếu như tôi là một sinh viên năm 2 quê lúa thì anh là chàng sinh viên năm nhất thành Vinh. Chúng tôi quen nhau thật tình cờ và yêu nhau cũng rất bất ngờ. Tình yêu thật kỳ diệu, nó là gì mà kéo hai con người vốn xa lạ, vốn không biết nhau trở nên yêu nhau. Tình yêu là gì mà để tôi nhớ về anh nhiều đến thế? Tình yêu là gì? mà mỗi lần giận dỗi, là lại nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Tình yêu là gì? Khiến cả hai cùng nhận ra cần cố gắng giữ nhau. Tình yêu là gì? Mà anh bước vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng không hào nhoáng nhưng sao sâu đậm thế. Tình yêu nên chúng tôi bỏ qua rào cản về không chỉ tuổi tác mà còn là khoảng cách. Tôi vẫn nhớ lắm khi tôi trêu anh, anh lại giận dỗi và nói rằng: cũng chỉ là hơn 6 tháng 23 ngày chứ đã là hơn hẳn 1 tuổi đâu.
Chỉ có thể là tình yêu nên giờ phút này tôi ngồi viết với đầy ắp tình cảm, chỉ có thể là tình yêu khi còn một tháng nữa kỷ niệm ngày hai đứa quen nhau. Chỉ có thể là tình yêu mà tôi luôn dặn lòng mình dù không được bên nhau, dù xa nhau thế nào miễn là còn được hít chung một bầu không khí, đôi khi dầm cùng một cơn mưa là đủ. Điều đặc biệt hơn là yêu anh tôi học cách mạnh mẽ, chờ anh, chờ ngày chúng tôi có thể được ở bên nhau. Vì tôi tin anh là hơi ấm sẽ theo tôi suốt cuộc đời này…. Vì tôi biết anh là hơi ấm, là người mà tôi yêu, tôi thương. Nếu một mai hai ta không chung lối, ai đó đến bên tôi, tôi cũng sẽ nói với người ta rằng anh là người duy nhất tôi yêu, tôi sẽ không trách anh mà để anh đi về một vùng trời nơi có người tốt với anh hơn, nhưng tôi cũng không chắc chắn là người ta sẽ yêu anh hơn tôi. Dù cho đến mai sau tôi sẽ vẫn nói: “Em yêu anh và yêu chỉ anh thôi!”
Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời tôi như một định mệnh. Anh là chàng trai của tháng 3, anh sinh ngày mồng 8/3. Sinh nhật anh do khoảng cách địa lý mà tôi không thể có mặt, để cùng anh trong ngày sinh nhật. Nhưng ở một nơi xa, anh hãy luôn nhớ sẽ có người cũng làm sinh nhật cho anh ở một quán nào đó mà chỉ mình cô ấy. Sẽ còn rất nhiều ngày lễ mà cô ấy cần phải cố gắng rất nhiều. Đây như một món quà gửi đến anh vào ngày đặc biệt cho em và cho anh, em chỉ muốn nói: Em yêu anh! Dù chọn lại em sẽ vẫn yêu anh. Chắc chắn là như thế!
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
- Nếu cô ấy không gửi tin nhắn
cho bạn…
Là bởi vì cô ấy đang chờ những
tin nhắn từ bạn
- Nếu cô ấy giận bạn và bỏ đi…
Hãy theo cô ấy
- Khi cô ấy im lặng…
Hãy quan tâm và hỏi cô ấy có
chuyện gìđã xảy ra
- Khi cô ấy cấm bạn tới gần…
Hãy cho cô ấy thấy sự chăm sóc
của bạn
- Khi cô ấy đẩy bạn ra…
Hãy kéo cô ấy lại
- Khi bạn nhìn thấy cô ấy khóc…
Hãy lau nước mắt và hỏi cô ấy vì
sao
- Khi cô ấy nói bạn “Đi đi!”
Hãy lại gần và ôm cô ấy!
Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời tôi như một định mệnh. Anh là chàng trai của tháng 3, anh sinh ngày mồng 8/3. Sinh nhật anh do khoảng cách địa lý mà tôi không thể có mặt, để cùng anh trong ngày sinh nhật. Nhưng ở một nơi xa, anh hãy luôn nhớ sẽ có người cũng làm sinh nhật cho anh ở một quán nào đó mà chỉ mình cô ấy. Sẽ còn rất nhiều ngày lễ mà cô ấy cần phải cố gắng rất nhiều. Đây như một món quà gửi đến anh vào ngày đặc biệt cho em và cho anh, em chỉ muốn nói: Em yêu anh! Dù chọn lại em sẽ vẫn yêu anh. Chắc chắn là như thế!
***
Ngày ấy, khi tôi đang là một cô sinh viên năm 2 đại học, tôi đã quen anh vì một sự tình cờ trên mạng xã hội. Tôi còn nhớ hôm đấy là ngày 31/3, khi mở Facebook xem trong giờ ra chơi, tôi thấy có nick mới kết bạn. Cũng là cái duyên chăng khi tôi vốn là đứa không có thói quen nhận lời kết bạn với người không quen biết, hay như người ta không để lại thông tin gì quá để tôi chú ý, giữa bao người tôi từ chối với nguyên tắc như thế thì tôi lại nhận lời kết bạn của người ấy chỉ với thông tin học trường đời, không biết có phải do tính khí của một con nhóc điên rồ như tôi không nhưng thú thật tôi vô cùng ghét ai để thông tin như thế. Thế mà thế nào tôi lại chấp nhận lời kết bạn ấy, và có lẽ từ giây phút ấy là định mệnh với tôi cũng như những gì tôi trải qua. Và đúng cái ngày cá tháng tư, tôi đang ngao ngán vì làm xong một đống bài tập mà chẳng biết làm gì ngoài ngồi vật vã ôm em lap, cũng chớ trêu là rất nhiều người online mà tôi lại k biết nói chuyện với ai cả, có khì là hơn một nửa trong số đó dù ngoài quen biết nhưng tôi cũng chưa nói chuyện bao giờ. Đang tính thoát face để ngủ thì có hộp thư đến, dòng chữ viết đầy đủ có dấu:
- Em chào chị ạ!
Tôi cũng hồ hởi trả lời:
- Ừ! Chị chào em.
Và câu chuyện tiếp tục bằng màn chào hỏi xã giao:
- Chị học Nhân Văn ạ? Em thích Nhân Văn.
- Ừ! Chị học Nhân Văn.
Nói chuyện một hồi thì cũng khuya rồi, tôi tắt nick và đi ngủ. Với tôi thì lúc ấy cũng không có gì ấn tượng cho lắm. Nhưng tôi lại rất thích và quý đặc biệt là con trai mà ngoan ngoãn, lễ phép dù tôi không quan tâm cho lắm sau lưng họ nghĩ gì, nói gì về mình.
Và hằng ngày tôi cũng hay online mỗi khi rảnh, đặc biệt là gần khuya tôi thường lượn vào facebook một tẹo rồi mới ngủ, như một thói quen khó bỏ. Tôi chú ý hơn khi trong list danh sách chát, nick người đó vẫn sáng, tôi cũng thắc mắc về cậu bé này hay online muộn thế, nhưng rồi tôi cũng không quan tâm. Tính tôi khi chưa thân, tôi cũng hay ngại ngùng nói chuyện với người lạ, vốn tôi cũng không biết nói gì, cái tính lại đặc biết mà ở nhà vẫn bị nói là như khỉ nhai gừng, khỉ ăn mắm tôm, khó tính như ma. Người ấy , đôi lúc cũng nhắn tin cho tôi khi mỗi lần thấy tôi online:
- Chị chưa ngủ ạ?
- Ừ! Chị chưa
- Chị ngủ muộn thế?
- Ừ! Chị quen rồi.
- Vâng.
Và cứ thế, tôi có ấn tượng về người ấy hơn, trong mắt tôi lúc ấy, đó là một cậu nhóc dễ thương và ngoan. Cũng không biết từ bao giờ tôi lại kể lại cho các bạn cùng phòng tôi nghe những câu chuyện mà giữa tôi và người ấy chát cho nhau. Không biết từ bao giờ mỗi lần lên FB lại nhìn xem nick của người ấy sáng không? Có lẽ với tôi lúc ấy là sự quý mến và vui khi nói chuyện tán gẫu lại hợp thế. Có lần, tôi đã chủ động nhắn tin khi thấy người ấy cũng đang online:
- Này em, nhìn quanh face của chị, có mỗi mình em để chém gió.
Tin nhắn trả lời:
- Vâng, rất vinh dự khi được hầu chuyện chị ạ.
Tôi thích cái cách nói chuyện vui vui mà lại hài hài của người ấy. Tần suất nói chuyện ngày càng tăng lên. Nhưng thú thật, lúc ấy tôi không nghĩ gì là sẽ vượt qua cái mức tình cảm chị em, vì tôi biết người ấy đang ôn thi lại đại học, tôi cũng động viên người ấy ôn thi cho tốt.
Tôi còn nhớ những cuộc trò chuyện dài dần lên mỗi ngày. Đặc biệt là rất vui:
- Ngày trước em cũng yêu Nhân Văn, nhưng bây giờ thì không.
- Em hay thay lòng đổi dạ chả thế. Chị là kiên quyết với mục tiêu và không liêu xiêu với quyết định.
- Mà chị ơi! Avar của chị nhìn hay hay
- Chuyện. Chị mà lại, không như avar của em nhìn chán luôn. Mĩ nam, ái kinh.
- Gọi chị là Linh Xù hay Linh không? Linh Xù dài, em gọi Xù nhá chị.
- Được. Yêu cầu của em được chấp nhận.
- Chị cứ như là rô bốt ý.
- Chị cao 1m65, chơi bóng rổ đúng không?
- Sao em biết? Đúng!
- Hihi. Em mà lại.
- Lại tự sướng + tinh tướng rồi.
- Em thích tên Linh.
- Người yêu em tên ý à?
- Sao chị thông minh thế?
- Thông minh vốn sẵn tính trời.
- Chị còn tự sướng hơn em. Cơ mà em yêu đơn phương. Thế chị có người yêu chưa?
- Chị chưa, xấu như gấu. Ma nó yêu.
- Không ai yêu thì để em yêu cho.
- Em yêu bà già này mà làm cảnh à?
- Em đùa chị thôi. Em có người để yêu rồi.
Những câu chuyện của chúng tôi vui như thế, nó cứ không đầu không đuôi mà lấp lửng. Rồi chúng tôi từ việc hay nói chuyện trên FB cũng dần có số điện thoại của nhau. Mỗi buổi sáng và buổi tối trước khi đi ngủ, người ấy đều nhắn tin “Chúc chị ngày mới tốt lành” và “ Chúc chị ngủ ngon ạ”. Nhưng tôi không hề trả lời hay chúc lại. Vốn dĩ tính tôi lập dị và không thích mấy câu chúc xã giao kiểu ý, với tôi thì nó kì kì. Sau nhiều lần như thế, thái độ của tôi cứ nhạt, người ấy đã nhắn tin mà tôi cứ cười như một con ngẩn ngơ “Chị Linh Hấp kia. Chị là đồ lạnh lùng”.
Tôi thấy càng ngày trong mình có sự thay đổi, tôi nghĩ về người ấy nhiều hơn mà không biết có phải là nhớ không nữa. Tôi chắc chắn mình có thay đổi lạ khi hôm ấy người ấy nhắn tin nói chuyện tình cảm với một người có tên giống tôi mà người ấy đang theo đuổi. Tôi cứ tư vấn, nhưng quả thật là tôi không thích, tôi cảm thấy không thích khi trong câu chuyện của tôi và người ấy xuất hiện hình bóng cô bé kia. Tôi vẫn không để lộ gì là mình đang có sự biến chuyển trong tình cảm. Tôi lặng lẽ cất giữ cái điều gì đó làm tôi nhói lên khe khẽ trong tim. Ôi! Tôi không muốn nghĩ rằng, trái tim tôi đang thổn thức về một ai đó. Đặc biệt là tôi còn không biết về người ấy thế nào, ra sao.
Tôi còn nhớ, hôm đó là thứ 3 khi tôi phải học vật vã đến 12 giờ mới được về, tôi lấy điện thoại ra nghịch, cũng phải nói rằng điện thoại để mốc lên cũng không có ai nhắn tin cho tôi cũng chỉ vì cái tính nói câu trước câu sau người ta muốn xóa số điện thoại nhanh. Tôi tìm vào danh bạ, tắc ngẩn nhắn tin cho người ấy và rồi đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều như thế. Người ấy có nói: “Ngày hôm nay chúng mình nói chuyện nhiều thật ý”. Từ lúc nào đó việc xưng hô của chúng tôi trở nên gượng gạo thế. Dù không nói nhưng cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà xưng hô trống không. Chưa bao giờ nói chuyện với ai mà tôi vận dụng tối đa hết khả năng xưng hô đến vậy, từ biệt danh 1m65, 1m73. Bằng kiến thức văn chương đưa cả tên nhân vật ra để gọi nhau Vũ Như Tô , Đan Thiềm. Tôi đã dần bắt đầu lục tung face của người ấy, đọc đi đọc lại những dòng status update hằng ngày, chú ý hơn về những người hay viết lên wall. Từ lúc nào đó tôi đã thấy vui khi người ấy update về những gì đạt được. Và buồn một chút thoáng qua khi nghe lời tỏ tình với một người con gái khác mà trong lòng dù không nói nhưng rất nhói. Một thoáng thôi!
Có một ngày người ấy nói: “Chị Linh Hấp! Em yêu Chị lắm. Em không biết nữa nhưng em có tình cảm với chị”. Tôi sững sờ và chỉ biết nhắn cho người ấy “ Em em em em em! Em xem lại tin nhắn của em đi, đừng làm chị ngộ nhận rồi sau rất khó nhìn mặt nhau. Chị tắt máy đây”. Tôi chưa bao giờ thấy tim mình rung rinh và đập mạnh đến thế, tôi đứng ngồi không yên, nhưng vẫn trốn tránh bằng việc tắt điện thoại, mặc dù lòng tôi rất muốn nghe tiếp điều người ấy nói. Nhưng tôi sợ và tôi không dám nghĩ đến việc mình yêu người mà vốn dĩ mình coi là em. Nhưng tình cảm đâu có thể điều mà lý trí đâu có thể dễ dàng kiểm soát nổi. Tôi phải thú nhận với lòng mình là trái tim tôi đang hướng về người ấy. Tôi cảm nhận được rằng người ấy không như tôi, về hoàn cảnh người ấy khác xa tôi. Người ấy sống trong sự bao bọc quá kỹ của gia đình còn tôi lại được tư lập nhiều hơn là bao bọc. Tôi không dám nghĩ là mình sẽ yêu người ấy, vì tôi tự nhận thấy mình không xinh còn người ấy thì quá đặc biệt. Tôi sợ vì tôi bình thường mà xung quanh người ấy nhiều đóa hoa mà làm người ta phải ghen tị. Rồi người ấy cho tôi niềm tin:
- Em có gì nào? Em rất bình thường, gia đình em cũng thế. Tại sao chị phải xa lánh em? Tại sao chị lại kì thị em?
Những lời người ấy nói làm tim tôi buốt, tôi không biết liệu mình đã yêu rồi không nhưng tôi biết chắc chắn là tôi đang cảm thấy đau trong lồng ngực bên trái. Tôi trốn tránh, rồi tôi nhớ, trong tôi là nỗi nhớ về người ấy, cả ngày tôi không dám mở điện thoại nhưng khi mở tôi lại mong tin nhắn load về là của người ấy. Tôi đã yêu, đã không còn là thích nữa, tôi nhìn ảnh của người ấy, tôi thích ngắm nụ cười rạng ngời ấy, tôi thích nhìn đôi mắt và đôi lông mày mà tôi hay nói là đen như con sâu dóm. Tôi biết mình đang nhớ anh.
Chúng tôi yêu nhau từ lúc nào không hay, chỉ biết cả hai hướng về nhau và nhớ về nhau, trao những lời yêu thương qua những dòng tin nhắn. Đã từ bao giờ tôi và anh lại giữ cho mình một thói quen là giữ tất cả tin nhắn của nhau lại. Và nhiều lúc lại bần thần lôi ra đọc, tủm tỉm cười thầm như cách cả hai vẫn nói là “ngất ngất”.
Yêu xa, tôi không biết ai trong hai sẽ thay đổi hay là cả hai cũng nắm tay nhau đi đến cuối con đường và có một cái kết có hậu. Nhưng với tôi dù thế nào thì anh luôn là người mà tôi nhớ và yêu. Tôi nhớ về anh mà có khi giận nhau, cả đêm chỉ nằm mân mê cái điện thoại chờ anh, chờ anh chủ động làm lành trước. Đã có lần tưởng chừng như không thể vượt qua, tưởng chừng như xóa số điện thoại và cố quên nhau thì chúng tôi lại biết cách quay lại tìm nhau. Chúng tôi ở xa nhau hơn 300 km, liên lạc chủ yếu bằng điện thoại nên khi giận nhau, cố gắng bỏ qua cái tôi cá nhân để giữ nhau. Yêu xa không cho phép tôi hay anh đề cao cái tôi cá nhân, nếu đề cao chỉ làm chúng ta lạc bước mà thôi.
Tôi yêu anh vì cái cách mà anh quan tâm, hay mắng với tôi nó thật đặc biệt. Tôi yêu anh vì anh là người làm trái tim tôi rung động. Tôi yêu anh vì anh là chàng trai kém tuổi khiến tôi phá bỏ nguyên tắc gọi anh là anh. Tôi yêu chàng trai mà với tôi, anh thật ngây ngô khi không biết nấu nướng, ngay đến cái món thịt luộc cũng làm cháy cả xoong, củ hành còn không biết, củ cải lại càng không. Và bây giờ, sau suốt một quá trình anh đã biết một số điều cơ bản ấy.
Nếu như tôi là một sinh viên năm 2 quê lúa thì anh là chàng sinh viên năm nhất thành Vinh. Chúng tôi quen nhau thật tình cờ và yêu nhau cũng rất bất ngờ. Tình yêu thật kỳ diệu, nó là gì mà kéo hai con người vốn xa lạ, vốn không biết nhau trở nên yêu nhau. Tình yêu là gì mà để tôi nhớ về anh nhiều đến thế? Tình yêu là gì? mà mỗi lần giận dỗi, là lại nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Tình yêu là gì? Khiến cả hai cùng nhận ra cần cố gắng giữ nhau. Tình yêu là gì? Mà anh bước vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng không hào nhoáng nhưng sao sâu đậm thế. Tình yêu nên chúng tôi bỏ qua rào cản về không chỉ tuổi tác mà còn là khoảng cách. Tôi vẫn nhớ lắm khi tôi trêu anh, anh lại giận dỗi và nói rằng: cũng chỉ là hơn 6 tháng 23 ngày chứ đã là hơn hẳn 1 tuổi đâu.
Chỉ có thể là tình yêu nên giờ phút này tôi ngồi viết với đầy ắp tình cảm, chỉ có thể là tình yêu khi còn một tháng nữa kỷ niệm ngày hai đứa quen nhau. Chỉ có thể là tình yêu mà tôi luôn dặn lòng mình dù không được bên nhau, dù xa nhau thế nào miễn là còn được hít chung một bầu không khí, đôi khi dầm cùng một cơn mưa là đủ. Điều đặc biệt hơn là yêu anh tôi học cách mạnh mẽ, chờ anh, chờ ngày chúng tôi có thể được ở bên nhau. Vì tôi tin anh là hơi ấm sẽ theo tôi suốt cuộc đời này…. Vì tôi biết anh là hơi ấm, là người mà tôi yêu, tôi thương. Nếu một mai hai ta không chung lối, ai đó đến bên tôi, tôi cũng sẽ nói với người ta rằng anh là người duy nhất tôi yêu, tôi sẽ không trách anh mà để anh đi về một vùng trời nơi có người tốt với anh hơn, nhưng tôi cũng không chắc chắn là người ta sẽ yêu anh hơn tôi. Dù cho đến mai sau tôi sẽ vẫn nói: “Em yêu anh và yêu chỉ anh thôi!”
Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời tôi như một định mệnh. Anh là chàng trai của tháng 3, anh sinh ngày mồng 8/3. Sinh nhật anh do khoảng cách địa lý mà tôi không thể có mặt, để cùng anh trong ngày sinh nhật. Nhưng ở một nơi xa, anh hãy luôn nhớ sẽ có người cũng làm sinh nhật cho anh ở một quán nào đó mà chỉ mình cô ấy. Sẽ còn rất nhiều ngày lễ mà cô ấy cần phải cố gắng rất nhiều. Đây như một món quà gửi đến anh vào ngày đặc biệt cho em và cho anh, em chỉ muốn nói: Em yêu anh! Dù chọn lại em sẽ vẫn yêu anh. Chắc chắn là như thế!
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Khoảng trống để yêu thương
Tình yêu không hoàn hảo là tình yêu không có sự ghen tuông giận dỗi
Vì nếu có điều đó sẽ khiến chúng ta hiểu nhau và yêu nhau hơn
Tháng ba về. Vậy là bao năm rồi mình không gặp em. Em nào biết mình luôn theo dõi bước chân em. Em vẫn sống tốt và sắp tốt nghiệp. Mới đó mà nhanh thật. Nhớ ngày đầu gặp em vào buổi chiều đầy nắng nhưng có lẽ buổi chiều ấy định mệnh không đến với mình, em vô tư và hồn nhiên đến lạ. Mình mong một ngày không xa nữa mình sẽ gặp em và chờ câu trả lời của em như hôm nào đã hứa.
***
Chẳng biết bao giờ tôi có thói quen, mở chiếc laptop lên là vào trang cá nhân của anh. Không biết để làm gì khi mọi thứ quá quen thuộc đối với tôi. Từng dòng chữ anh ghi, những cảm xúc anh bày tỏ. Mọi thông tin của anh tôi đều cập nhật một cách nhanh chóng, chính xác. Vậy mà tôi lại tìm mọi thứ có liên quan với anh, chẳng hạn như xem hôm nay anh đã làm gì, có thông tin gì về anh hay không?... tôi không biết mình làm những điều đó để làm gì.
Tôi và anh quen nhau vào một chiều tháng năm đầy nắng. Một chiều tháng năm đã trở thành kỉ niệm trong tiềm thức của nhau. Hôm đó, chiếc xe đạp của tôi bị hư. Trời ngã bóng, ai cũng cố bon chen để được về nhà trước giờ cơm. Riêng tôi phải loay hoay mãi vì lo trời tối còn đường phố Sài Gòn thì đông đúc xe cộ. Tôi không quen ai và lạ lẫm với mọi thứ nơi này. Tôi sợ, trời tối mình chẳng có cách nào để trở về phòng. Con bé nhà quê qua được đường phố Sài Gòn đã là một niềm háo hức.
Trở về câu chuyện của anh. Lúc đó, anh không ngại trời tối. Tắp chiếc honda kế bên đường để hỏi tôi có cần sự giúp đỡ của anh. Ánh sáng rực rỡ của tôi đã làm anh phát cười lên thành tiếng. Vậy là tôi và anh quen nhau kể từ đó. Những buổi chiều Sài Gòn tắt nắng, tôi và anh cùng cho những vòng tròn của bánh xe lăn nhẹ trên mặt đường. Có anh, đường phố Sài Gòn đối với tôi không còn lạ lẫm nữa. Có anh, đường phố Sài Gòn trở nên gần và thân quen quá đỗi.
Một chiều nọ, anh bảo với tôi rằng “anh thích Thủy”. Trời! tim tôi như vỡ tung ra, lòng ngực quặn thắt, tưởng chừng như mình chẳng thể nào thở được nữa. Nhưng tôi cũng cố chấn tĩnh lại “Anh đừng thích Thủy. Thủy luôn xem anh là anh trai của Thủy mà!”. Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại thốt ra những lời như thế. Trong đôi mắt của anh, tôi thấy rõ một ánh buồn và thất vọng ở nơi tôi. Anh bảo rằng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của tôi và anh sẽ chờ cho đến một ngày tôi thay đổi quyết định. Thời gian vẫn trôi, dòng đời vẫn hối hả. Những buổi chiều kế tiếp tôi không còn đi cà phê, la cà các quán kem hay những con đường Sài Gòn đầy nắng với anh nữa. Anh gọi điện, nhắn tin,.. nhưng tôi luôn tìm mọi cách để không được gặp anh. Tôi chẳng biết mình làm thế để làm gì khi con tim bé nhỏ của mình lúc nào cũng có sự hiện diện của anh. Tôi luôn muốn gặp anh, ở trường hay bất cứ nơi đâu.
Vậy là hơn hai tháng trôi qua, tôi không gặp anh. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại của anh mỗi ngày cứ vơi dần đi vì anh không nhận được sự hồi âm của tôi. Một chiều nọ, anh nhắn tin và bảo đi cà phê cùng anh. Vẫn như những lần trước, anh không nhận được sự hồi âm. Lại một tin nhắn nữa “Anh đang rất buồn, có thể cà phê cùng anh em nhé!”. Lòng tôi vẫn chai sạn. Và một tin nhắn “em ghét anh đến một câu trả lời cũng không có phải không em?”. Anh nào biết lúc đó tôi muốn đi cùng anh đến chừng nào. Nhưng tôi sợ phải đối diện cùng anh. Tôi sợ ánh mắt anh nhìn tôi trong sâu thẳm và tôi sợ cả câu nói anh thích tôi. Tôi không dám phủ nhận với con tim “mình không thích anh”. Nhưng tôi sợ hai chữ tình đầu, tôi không tin vào tình yêu của anh, tôi sợ tình yêu sẽ có nước mắt hơn là những nụ cười. Tôi sợ,.. tôi sợ tất cả. Nhưng tôi cũng muốn anh sẽ yêu tôi… Tình yêu hay ích kỉ như vậy đấy. Rồi tôi đành để sự im lặng là cách trả lời để anh không còn xuất hiện trong những giấc ngủ của tôi…
Ngày tháng vẫn trôi và dòng đời vẫn hối hả. Mới đó mà tôi đã trở thành cô sinh viên năm hai. Đường phố Sài Gòn đối với tôi không còn lạ lẫm nữa. Không có anh tôi đã có thể bước đi một mình vào những buổi chiều xe cộ đông đúc. Lâu lắm rồi tôi chẳng còn gặp anh. Ừ cũng đúng, anh đã kết thúc tất cả các học phần ở trường rồi còn gì. Giờ anh đang rối rít chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp của mình. Đến thư viện dường như là căn phòng thứ hai của anh. Nhận được tin từ một người bạn, nên dạo đó không biết thế nào mà tôi siêng đi thư viện hẳn lên. Phải chăng tôi đang cố tìm một hình bóng nào đó? Nhưng gặp anh rồi, tôi và anh lại xem nhau như chưa từng quen biết hay có lúc chỉ là một nụ cười xã giao, một vài câu hỏi thăm bình thường rồi mỗi người có hướng đi riêng cho mình. Rồi tôi chạnh lòng khi thấy anh đi cùng một cô gái khác, xinh đẹp hơn tôi nhiều. Tôi mặc cảm và để cho dòng thời gian trôi, tôi không muốn níu kéo thứ gì đó không ở bên mình nữa.
Ngày anh nhận tấm bằng tốt nghiệp ĐH loại giỏi. Một tương lai đầy màu sắc đang chào đón anh. Tối đó, anh nhắn tin với tôi để khoe chiến tích thành công của anh và kèm cả câu anh bảo rất nhớ tôi. Đang phấn khởi, nhưng nghe đến câu đó tôi mất tin thần hẳn, tôi bảo với anh tôi không thích nghe những từ đại loại như thế! Và tin nhắn cuối cùng anh bảo “sẽ không làm phiền Thủy nữa”.
Hai năm trôi qua rồi nhỉ!, hai năm tôi không gặp anh, không nhận những cú điện thoại, những dòng tin nhắn của anh như hôm nào. Nhưng qua vài người bạn và cả cách tra cứu trang cá nhân của anh, tôi biết anh đang có một công việc ổn định, lương khá cao và cả một cô bạn gái xinh đẹp. Một chiều nọ, tôi đã nhận được một cú điện thoại không nằm trong danh bạ của mình nhưng tôi luôn nhớ rõ về số đó . Đầu dây bên kia chỉ đơn giản “xin lỗi đã gọi nhầm số”. Tôi bảo không có gì rồi lặng lẽ tắt máy, nghe con tim mình chộn rộn. Anh quá hạnh phúc và tôi không dám hi vọng một điều gì đó từ anh. Tôi chỉ cầu mong anh sớm biến mất khỏi tâm trí của tôi, nhưng càng xóa nó đi thì tôi biết rằng mình không thế làm điều đó. Số điện thoại, những dòng tin nhắn của anh đã rời khỏi chiếc điện thoại của tôi lâu lắm nhưng hình bóng anh chẳng thể nào mất, nó vẹn nguyên như thể mới hôm qua. Có một cô bé giữa đường phố Sài Gòn và một anh chàng đang lộc cộc sửa chiếc xe đạp cho cô bé…
Chiều nay, giữa buổi chiều tháng ba êm dịu, trời trong xanh. Tháng ba của đường phố Sài Gòn đang hối hả? Tôi tìm đến trang cá nhân của anh như một thói quen. Tôi thản thốt khi nhận ra trang của nhân của anh còn một chuyện mục mới vừa được công khai. Chuyên mục ghi tựa “dành riêng cho em”. Tôi bắt đầu đọc những dòng nhật kí của anh.
Ngày tháng năm…
Mình đã nói, mình thích em. Nhưng em đã cố tránh cái nhìn của mình. Lòng mình đau. Em có hiểu? Có lẽ, em không yêu mình. Nhưng mình luôn hi vọng, một phép màu nào đó, em sẽ cho mình niềm vui.
Ngày tháng năm…
Mình thản thốt khi thấy em đi cùng một chàng trai khác. Cầu mong đó không phải là người yêu của em.
Ngày tháng năm…
Mình không hiểu tại sao em không nhận lời làm bạn gái của mình khi mình biết ánh mắt em đang dành cho mình…
Ngày tháng năm…
Hôm nay gặp em ở thư viện, mình đã muốn đến ôm em và bảo rằng mình nhớ em. Nhưng mình sợ em sẽ ghét mình…
Ngày tháng năm…
Mình đã ra trường. Một con đường trải đầy thảm đỏ đang đợi phía trước nhưng sao mình vẫn thấy cô đơn. Có lẽ là vắng em, không cùng em dạo bước trên những con đường của Sài Gòn.
Ngày tháng năm…
Mình đã tìm đến Thi, một cô gái khá xinh đẹp để mong lấp đi khoảng trống đã dành cho em. Nhưng mình không thể làm được vì hình bóng em luôn có mặt trong tim mình.
Ngày tháng năm...
Mình đã chia tay với Thi vì mình không muốn làm tổn thương cô ấy khi trái tim mình đã dành chọn cho em.
Ngày tháng năm…
Mình đã gọi điện thoại cho em. Nhưng sự yếu hèn đã làm mình không thể thốt nên lời cùng em. Mình đành xin lỗi với lí do đã gọi nhầm số.
Ngày tháng năm…
Tháng ba về. Vậy là bao năm rồi mình không gặp em. Em nào biết mình luôn theo dõi bước chân em. Em vẫn sống tốt và sắp tốt nghiệp. Mới đó mà nhanh thật. Nhớ ngày đầu gặp em vào buổi chiều đầy nắng nhưng có lẽ buổi chiều ấy định mệnh không đến với mình, em vô tư và hồn nhiên đến lạ. Mình mong một ngày không xa nữa mình sẽ gặp em và chờ câu trả lời của em như hôm nào đã hứa.
Đọc những dòng nhật kí của anh. Tôi thật sự không tin những điều này anh có thể viết cho tôi. Phải chăng đây chỉ là sự trùng hợp?
Không… tôi nên tin anh, tin vào bản thân mình. Nên cho anh và cho mình một cơ hội. Vì tôi biết, tôi chẳng thể quên anh. Tôi sẽ chờ anh, chờ anh một lần nữa trên những con đường Sài Gòn đầy kỉ niệm. Góc nhớ hôm nào sẽ hóa yêu thương. Khoảng trống để yêu thương đó là khoảng trống cho anh, cho tôi và cho những gì thuộc về kỉ niệm.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Vì nếu có điều đó sẽ khiến chúng ta hiểu nhau và yêu nhau hơn
Tháng ba về. Vậy là bao năm rồi mình không gặp em. Em nào biết mình luôn theo dõi bước chân em. Em vẫn sống tốt và sắp tốt nghiệp. Mới đó mà nhanh thật. Nhớ ngày đầu gặp em vào buổi chiều đầy nắng nhưng có lẽ buổi chiều ấy định mệnh không đến với mình, em vô tư và hồn nhiên đến lạ. Mình mong một ngày không xa nữa mình sẽ gặp em và chờ câu trả lời của em như hôm nào đã hứa.
***
Chẳng biết bao giờ tôi có thói quen, mở chiếc laptop lên là vào trang cá nhân của anh. Không biết để làm gì khi mọi thứ quá quen thuộc đối với tôi. Từng dòng chữ anh ghi, những cảm xúc anh bày tỏ. Mọi thông tin của anh tôi đều cập nhật một cách nhanh chóng, chính xác. Vậy mà tôi lại tìm mọi thứ có liên quan với anh, chẳng hạn như xem hôm nay anh đã làm gì, có thông tin gì về anh hay không?... tôi không biết mình làm những điều đó để làm gì.
Tôi và anh quen nhau vào một chiều tháng năm đầy nắng. Một chiều tháng năm đã trở thành kỉ niệm trong tiềm thức của nhau. Hôm đó, chiếc xe đạp của tôi bị hư. Trời ngã bóng, ai cũng cố bon chen để được về nhà trước giờ cơm. Riêng tôi phải loay hoay mãi vì lo trời tối còn đường phố Sài Gòn thì đông đúc xe cộ. Tôi không quen ai và lạ lẫm với mọi thứ nơi này. Tôi sợ, trời tối mình chẳng có cách nào để trở về phòng. Con bé nhà quê qua được đường phố Sài Gòn đã là một niềm háo hức.
Trở về câu chuyện của anh. Lúc đó, anh không ngại trời tối. Tắp chiếc honda kế bên đường để hỏi tôi có cần sự giúp đỡ của anh. Ánh sáng rực rỡ của tôi đã làm anh phát cười lên thành tiếng. Vậy là tôi và anh quen nhau kể từ đó. Những buổi chiều Sài Gòn tắt nắng, tôi và anh cùng cho những vòng tròn của bánh xe lăn nhẹ trên mặt đường. Có anh, đường phố Sài Gòn đối với tôi không còn lạ lẫm nữa. Có anh, đường phố Sài Gòn trở nên gần và thân quen quá đỗi.
Một chiều nọ, anh bảo với tôi rằng “anh thích Thủy”. Trời! tim tôi như vỡ tung ra, lòng ngực quặn thắt, tưởng chừng như mình chẳng thể nào thở được nữa. Nhưng tôi cũng cố chấn tĩnh lại “Anh đừng thích Thủy. Thủy luôn xem anh là anh trai của Thủy mà!”. Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại thốt ra những lời như thế. Trong đôi mắt của anh, tôi thấy rõ một ánh buồn và thất vọng ở nơi tôi. Anh bảo rằng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của tôi và anh sẽ chờ cho đến một ngày tôi thay đổi quyết định. Thời gian vẫn trôi, dòng đời vẫn hối hả. Những buổi chiều kế tiếp tôi không còn đi cà phê, la cà các quán kem hay những con đường Sài Gòn đầy nắng với anh nữa. Anh gọi điện, nhắn tin,.. nhưng tôi luôn tìm mọi cách để không được gặp anh. Tôi chẳng biết mình làm thế để làm gì khi con tim bé nhỏ của mình lúc nào cũng có sự hiện diện của anh. Tôi luôn muốn gặp anh, ở trường hay bất cứ nơi đâu.
Vậy là hơn hai tháng trôi qua, tôi không gặp anh. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại của anh mỗi ngày cứ vơi dần đi vì anh không nhận được sự hồi âm của tôi. Một chiều nọ, anh nhắn tin và bảo đi cà phê cùng anh. Vẫn như những lần trước, anh không nhận được sự hồi âm. Lại một tin nhắn nữa “Anh đang rất buồn, có thể cà phê cùng anh em nhé!”. Lòng tôi vẫn chai sạn. Và một tin nhắn “em ghét anh đến một câu trả lời cũng không có phải không em?”. Anh nào biết lúc đó tôi muốn đi cùng anh đến chừng nào. Nhưng tôi sợ phải đối diện cùng anh. Tôi sợ ánh mắt anh nhìn tôi trong sâu thẳm và tôi sợ cả câu nói anh thích tôi. Tôi không dám phủ nhận với con tim “mình không thích anh”. Nhưng tôi sợ hai chữ tình đầu, tôi không tin vào tình yêu của anh, tôi sợ tình yêu sẽ có nước mắt hơn là những nụ cười. Tôi sợ,.. tôi sợ tất cả. Nhưng tôi cũng muốn anh sẽ yêu tôi… Tình yêu hay ích kỉ như vậy đấy. Rồi tôi đành để sự im lặng là cách trả lời để anh không còn xuất hiện trong những giấc ngủ của tôi…
Ngày tháng vẫn trôi và dòng đời vẫn hối hả. Mới đó mà tôi đã trở thành cô sinh viên năm hai. Đường phố Sài Gòn đối với tôi không còn lạ lẫm nữa. Không có anh tôi đã có thể bước đi một mình vào những buổi chiều xe cộ đông đúc. Lâu lắm rồi tôi chẳng còn gặp anh. Ừ cũng đúng, anh đã kết thúc tất cả các học phần ở trường rồi còn gì. Giờ anh đang rối rít chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp của mình. Đến thư viện dường như là căn phòng thứ hai của anh. Nhận được tin từ một người bạn, nên dạo đó không biết thế nào mà tôi siêng đi thư viện hẳn lên. Phải chăng tôi đang cố tìm một hình bóng nào đó? Nhưng gặp anh rồi, tôi và anh lại xem nhau như chưa từng quen biết hay có lúc chỉ là một nụ cười xã giao, một vài câu hỏi thăm bình thường rồi mỗi người có hướng đi riêng cho mình. Rồi tôi chạnh lòng khi thấy anh đi cùng một cô gái khác, xinh đẹp hơn tôi nhiều. Tôi mặc cảm và để cho dòng thời gian trôi, tôi không muốn níu kéo thứ gì đó không ở bên mình nữa.
Ngày anh nhận tấm bằng tốt nghiệp ĐH loại giỏi. Một tương lai đầy màu sắc đang chào đón anh. Tối đó, anh nhắn tin với tôi để khoe chiến tích thành công của anh và kèm cả câu anh bảo rất nhớ tôi. Đang phấn khởi, nhưng nghe đến câu đó tôi mất tin thần hẳn, tôi bảo với anh tôi không thích nghe những từ đại loại như thế! Và tin nhắn cuối cùng anh bảo “sẽ không làm phiền Thủy nữa”.
Hai năm trôi qua rồi nhỉ!, hai năm tôi không gặp anh, không nhận những cú điện thoại, những dòng tin nhắn của anh như hôm nào. Nhưng qua vài người bạn và cả cách tra cứu trang cá nhân của anh, tôi biết anh đang có một công việc ổn định, lương khá cao và cả một cô bạn gái xinh đẹp. Một chiều nọ, tôi đã nhận được một cú điện thoại không nằm trong danh bạ của mình nhưng tôi luôn nhớ rõ về số đó . Đầu dây bên kia chỉ đơn giản “xin lỗi đã gọi nhầm số”. Tôi bảo không có gì rồi lặng lẽ tắt máy, nghe con tim mình chộn rộn. Anh quá hạnh phúc và tôi không dám hi vọng một điều gì đó từ anh. Tôi chỉ cầu mong anh sớm biến mất khỏi tâm trí của tôi, nhưng càng xóa nó đi thì tôi biết rằng mình không thế làm điều đó. Số điện thoại, những dòng tin nhắn của anh đã rời khỏi chiếc điện thoại của tôi lâu lắm nhưng hình bóng anh chẳng thể nào mất, nó vẹn nguyên như thể mới hôm qua. Có một cô bé giữa đường phố Sài Gòn và một anh chàng đang lộc cộc sửa chiếc xe đạp cho cô bé…
Chiều nay, giữa buổi chiều tháng ba êm dịu, trời trong xanh. Tháng ba của đường phố Sài Gòn đang hối hả? Tôi tìm đến trang cá nhân của anh như một thói quen. Tôi thản thốt khi nhận ra trang của nhân của anh còn một chuyện mục mới vừa được công khai. Chuyên mục ghi tựa “dành riêng cho em”. Tôi bắt đầu đọc những dòng nhật kí của anh.
Ngày tháng năm…
Mình đã nói, mình thích em. Nhưng em đã cố tránh cái nhìn của mình. Lòng mình đau. Em có hiểu? Có lẽ, em không yêu mình. Nhưng mình luôn hi vọng, một phép màu nào đó, em sẽ cho mình niềm vui.
Ngày tháng năm…
Mình thản thốt khi thấy em đi cùng một chàng trai khác. Cầu mong đó không phải là người yêu của em.
Ngày tháng năm…
Mình không hiểu tại sao em không nhận lời làm bạn gái của mình khi mình biết ánh mắt em đang dành cho mình…
Ngày tháng năm…
Hôm nay gặp em ở thư viện, mình đã muốn đến ôm em và bảo rằng mình nhớ em. Nhưng mình sợ em sẽ ghét mình…
Ngày tháng năm…
Mình đã ra trường. Một con đường trải đầy thảm đỏ đang đợi phía trước nhưng sao mình vẫn thấy cô đơn. Có lẽ là vắng em, không cùng em dạo bước trên những con đường của Sài Gòn.
Ngày tháng năm…
Mình đã tìm đến Thi, một cô gái khá xinh đẹp để mong lấp đi khoảng trống đã dành cho em. Nhưng mình không thể làm được vì hình bóng em luôn có mặt trong tim mình.
Ngày tháng năm...
Mình đã chia tay với Thi vì mình không muốn làm tổn thương cô ấy khi trái tim mình đã dành chọn cho em.
Ngày tháng năm…
Mình đã gọi điện thoại cho em. Nhưng sự yếu hèn đã làm mình không thể thốt nên lời cùng em. Mình đành xin lỗi với lí do đã gọi nhầm số.
Ngày tháng năm…
Tháng ba về. Vậy là bao năm rồi mình không gặp em. Em nào biết mình luôn theo dõi bước chân em. Em vẫn sống tốt và sắp tốt nghiệp. Mới đó mà nhanh thật. Nhớ ngày đầu gặp em vào buổi chiều đầy nắng nhưng có lẽ buổi chiều ấy định mệnh không đến với mình, em vô tư và hồn nhiên đến lạ. Mình mong một ngày không xa nữa mình sẽ gặp em và chờ câu trả lời của em như hôm nào đã hứa.
Đọc những dòng nhật kí của anh. Tôi thật sự không tin những điều này anh có thể viết cho tôi. Phải chăng đây chỉ là sự trùng hợp?
Không… tôi nên tin anh, tin vào bản thân mình. Nên cho anh và cho mình một cơ hội. Vì tôi biết, tôi chẳng thể quên anh. Tôi sẽ chờ anh, chờ anh một lần nữa trên những con đường Sài Gòn đầy kỉ niệm. Góc nhớ hôm nào sẽ hóa yêu thương. Khoảng trống để yêu thương đó là khoảng trống cho anh, cho tôi và cho những gì thuộc về kỉ niệm.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Subscribe to:
Posts (Atom)
Popular Posts
-
"Điều lớn lao nhất tôi học được trong suốt những năm sống ở xứ người đó là: chẳng thứ gì từ trên trời rơi xuống, mọi thứ đều phải đánh ...
-
Anh sẽ về chứ? Ừ, anh sẽ về khi trời hết mưa.. Khi trời hết mưa? Phải? khi trời hết mưa, nắng nhẹ nhen nhóm và anh sẽ đến với em khi cầu vồn...
-
Trong một mối quan hệ, nếu không biết xây dựng niềm tin thì mãi chỉ là người lạ biết tên nhau :") Bao nhiêu lần ngồi sau ...
-
"Cuộc sống không dễ dàng, nhưng lại rất đáng sống. Và nếu sống đúng, chỉ cần một lần là đủ" Kỷ niệm là những viên kim cương lấp lá...
-
V iệt Nam có 3000 hòn đảo lớn nhỏ trải dài từ biển Bắc đến Biển Nam, trong đó có cả những hòn đảo nổi tiếng xinh đẹp và thơ mộng với bờ biển...
-
Món pudding xoài có màu đẹp mắt, mát lạnh và ngọt dịu sẽ là món tráng miệng tuyệt vời cho cả gia đình trong những ngày hè nóng bức. N...
-
"Đối với tôi lúc này, điều có thể làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc và thanh thản không còn là đạt được thứ mình muốn nữa, mà là có thể từ...
-
C a dao có câu: “Chợ Bưởi một tháng sáu phiên. Ngày tư, ngày chín cho duyên đèo bòng“. Ấy là nói đến chợ Bưởi ở vùng Kẻ Bưởi (nay thuộc quận...
-
"Em đã quên mất một điều Người con trai ấy nói rằng "" Yêu Em"" Nhưng người con trai ấy không nói rằng "...
-
"Đôi khi cũng nên dừng lại làm người khách qua đường, nhìn về cuộc đời đang trôi nhanh. Cuộc sống sẽ tốt đẹp, nhiều giá trị hơn khi khô...
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)