Thursday, September 4, 2014

Không bao giờ là đủ cả ♥

Bao nhiêu nỗi nhớ để được gọi là yêu?

Bao nhiêu chờ đợi để đổi 1 tình yêu chân thành?
Bao nhiêu chân thnàh để chứg minh cho tình yêu duy nhất?
Không bao giờ là đủ cả ♥

  lap rap may tinh gia re

 Thời gian và những lần thi cử làm tôi dần dần quên đi cậu ấy. Nhưng màu áo nâu thì làm tôi nhớ mãi. Cho đến bây giờ, cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy ai mặc áo khoác nâu là tôi lại nhớ về cậu ấy. Cậu bạn tôi gọi bằng cái tên “Áo Khoác Nâu”.

***
 Bao ho lao dong lien quan
Bây giờ, cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy ai mặc áo khoác nâu là tôi lại nhớ về cậu ấy. Cậu bạn tôi gọi bằng cái tên “Áo Khoác Nâu”. Vì đó là màu áo cậu mặc trong lần đầu tiên tôi gặp cậu. Tôi và cậu học cùng trường, nhưng khác lớp. Tôi không biết cậu học lớp nào, vì ngày đó, một mình lớp tôi học dưới tầng 1, tám lớp còn lại học ở tầng 2 và tầng 3, đôi khi cảm thấy vương quốc nhỏ của lớp như một ốc đảo riêng biệt. Tôi chẳng để ý đến bất kì ai ở ngoài lớp, vì tôi không có thói quen để ý đến hot boy hay hot girl. Đống bài vở và trí óc “chẳng thông minh được như ai” của tôi khiến đầu óc tôi không có thời gian rảnh như vậy.
 sua tu lanh
Tôi lầm lì và ít nói, lại thêm khuôn mặt chẳng xinh đẹp như ai khiến tôi không có nhiều bạn. Tôi chỉ chơi với một vài bạn nữ trong lớp và một vài thằng con trai ngồi gần tôi. Đôi khi cũng cảm thấy chạnh lòng khi một vài bạn nhìn tôi với ánh mắt không được thân thiện lắm, cái ánh mắt khiến tôi càng tự ti hơn. Và khi đã quen với những ánh nhìn ấy là khi tôi học được cách mỉm cười với tất cả.
Lớp 11, trong khi bạn bè dần dần có đôi, có cặp, thì tôi vẫn lủi thủi một mình. Tôi đã quen với cảm giác ấy nên cũng không mấy bận tâm. Và tôi nghĩ các bạn trai sẽ chẳng ai nói chuyện với tôi nếu như không quen tôi từ trước. Chỉ riêng có cậu…

 sua may nuoc nong

Tôi gặp cậu vào một ngày tháng 10 đầy gió. Khi đó cả khối tôi thi tốt nghiệp môn điện dân dụng. Vào phòng thi, ai cũng tập trung vào bài thi của mình. Ai cũng vội vội vàng vàng cắt dây điện, khoan ốc vít. Và tôi cũng vậy. Tất cả trôi qua trong vội vàng. Khi tay tôi vụng về  làm rơi bảng điện, một âm thanh khá lớn vang lên làm tất cả mọi ánh mắt đều dồn về phí tôi. Tôi vội vàng gom mọi thứ lại và đặt lên bàn. Trong lúc thu dọn, tay tôi sượt qua lỗ khoan, một giọt máu nhỏ mới làm tôi giật mình nhìn vào tay. Tôi không thấy đau, vết thương nhỏ thôi. Mối quan tâm của tôi là bài thi chứ không phải vết thương nhỏ.
 phutungoto

Và tôi nghĩ cúng không ai để ý. Bỗng dưng có một bàn tay đưa đến cho tôi một tờ giấy ăn nhỏ. Tôi hướng ánh nhìn của tôi lên phía trên và tôi bắt gặp đôi mắt ấy, và màu áo ấy. Mắt cậu nâu, áo cậu cũng màu nâu. Và mãi sau này tôi mới giải thích được vì sao tôi gọi cậu là Áo Khoác Nâu, vì đó là màu áo duy nhất khác với màu áo đồng phục trong phòng thi hôm ấy. Trong đôi mắt cậu ấy không có cái ánh nhìn mà người khác vẫn nhìn tôi. Tôi lúng túng nhận tờ giấy từ tay cậu và nói; “Cám ơn bạn!”. Tôi lấy kéo cắt một ít giấy ăn cuốn vào ngón tay đang rỉ máu. Cậu vẫn ở đó nhìn tôi. Khi tôi cuốn mảnh băng dính vào tay để giữ mảnh giấy ăn, tay chân hậu đậu không tìm ra cách để cắt băng dính. Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay tôi, dùng kéo cắt giùm tôi đoạn băng dính.
 Bao ho lao dong

Tôi mỉm cười với cậu, vì không tiện nói chuyện lúc đó, khi đang trong phòng thi. Lúc này tôi mới nhận ra cậu ngồi ngay cạnh tôi. Nhìn qua bài thi của cậu cũng thấy cậu chưa làm được nhiều. Cậu và tôi cùng tập trung vào bài thi. Vì là thi thực hành, nên được phép giúp đỡ lẫn nhau. Tôi loay hay đi nhờ mấy đứa cùng lớp hôm đó thi cúng phòng làm giúp cái này, cái kia, lúc thì nhờ khoan hộ, lúc thì nhờ cắt dây điện giùm. Ai cũng phải làm bài của mình nên tôi cũng ngại. Cậu bất chợt bảo tôi: “Bạn vặn ốc vào đây giúp mình đi, mình khoan lỗ giúp bạn”. Lần đầu tiên tôi nhận được một sự giúp đỡ từ người lạ, nhất lại trong lúc đó nên tôi đương nhiên đồng ý: “Bạn giúp mình nhé”. Tôi nói với cậu, kèm một nụ cười.
 Giay dan tuong

Hai chúng tôi cúng nhau làm bài của cả hai. Cậu làm những việc “nặng” còn tôi đơn giản chỉ là người “trợ giúp” cậu. Đến cuối cùng thì cũng đã xong. Dặt bài thi xuống và dọn dẹo “chiến trường”. Để bài thi ở đó và đi về, buổi chiều lên trường lấy lại bài thi. Tôi cũng không để ý đến cậu khi vài đứa bạn hỏi han tình hình. Đến khi tôi nhớ ra cần cám ơn cậu thì cậu đã hòa vào đám đông. Màu áo nâu cũng không giúp tôi tìm ra cậu ấy.
 Rang su cao cap

Buổi chiều lên trường. Tôi lại gặp cậu. Cậu nói bài của cậu và tôi đều được 10. Tôi và cậu cùng mỉm cười. Nụ cười của cậu sao mà thân thiện thế? Giờ tôi mới để ý rằng trông cậu rất hiền lành, khuôn mặt cậu nhỏ nhắn, mái tóc gọn gàng, và vẫn là màu áo nâu đó. Tôi và cậu cũng chỉ nói chuyện với nhau như vậy. Không một lời hỏi thăm tên tuổi, không một cách thức liên lạc. Tôi nghĩ người như cậu nhất định sẽ có rất nhiều bạn, sẽ chẳng có thể làm bạn với một con bé vụng về như tôi. Tôi không biết cậu ấy học lớp nào. Thậm chí đến cái tên của cậu tôi cũng không hỏi. Mãi đến sau này tôi mới nhận ra mình thật ngốc, có thể tìm tên cậu ấy trong danh sách thí sinh. Tôi đã thật là ngốc nghếch.
 bao tri may lanh

Một thời gian dài sau đó, tôi cứ nhớ về cậu với đôi mắt ấy, và màu áo ấy. Tôi nghĩ về cậu khi cái đầu tôi rảnh rang, thoát khỏi mớ công thức làm đầu tôi rối loạn. Tôi không biết đó có được gọi là yêu thương? Đơn giản chỉ là tôi nhớ cậu và tôi vẫn còn nợ cậu một lời cám ơn. Cám ơn vì đã giúp đỡ tôi, Cám ơn vì nụ cười của cậu dành cho tôi. Cám ơn vì đã cho tôi một kỉ niệm đẹp để nhớ.
Thời gian và những lần thi cử làm tôi dần dần quên đi cậu ấy. Nhưng màu áo nâu thì làm tôi nhớ mãi. Cho đến bây giờ, cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy ai mặc áo khoác nâu là tôi lại nhớ về cậu ấy. Cậu bạn tôi gọi bằng cái tên “Áo Khoác Nâu”.
 May non gia re

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

No comments:

Post a Comment

Popular Posts