Wednesday, September 3, 2014

Tuổi trẻ, niềm đau…chưa bao giờ đẹp và trong như thế.

Người ta gặp nhau và nảy sinh cảm xúc có thể là do định mệnh, nhưng ở lại hay ra đi hoàn toàn là do sự lựa chọn của mỗi người.

bao tri may tinh gia re


 Em không thích cách người ta gọi nhau là người cũ thay vì người thương. Niềm thương luôn dài nên nỗi đau về mối tình là có thật. Nhiều năm, 20 năm thì quá khứ vẫn là thứ duy nhất mình không thể khước từ. Hỏi sao đau hoài không dứt?

***
Ao thun cong nhan



“Thành phố tháng 3 không hát nổi
Bài hát về một người _ về những niềm thương cũ đã trôi…”

Em không thích cách người ta gọi nhau là người cũ thay vì người thương.
  sua lo vi ba
Niềm thương luôn dài nên nỗi đau về mối tình là có thật. Nhiều năm, 20 năm thì quá khứ vẫn là thứ duy nhất mình không thể khước từ. Hỏi sao đau hoài không dứt?
phutungoto

Em đến Nâu vào chủ nhật mỗi tuần, mang theo một quyển sách, dán đầy sticker lên tường nhà, không gian ngập mùi cà phê và hoa. Giữa cái thành phố nhộn nhịp này Nâu và em dính nhau như một sự đồng cảm sâu sắc. Nâu hiền, rất xinh và Nâu luôn hát về Trịnh.
sua tu lanh
Em ngồi một lúc thì bạn đến, nhìn bạn khác đi nhiều, có lẽ tình yêu ít nhiều làm người ta thay đổi. So với hồi 20 bạn trẻ nít, hồn nhiên, thích cái gì làm ngay. Hai đứa vẫn chìm sâu trong không gian của riêng mình, bạn ngồi đối diện em , tóc dài màu nâu, hít hà cốc cà phê xong xoay xoay chiếc cốc tròn giữa lòng bàn tay mềm mại.” Còn mấy đứa con gái như chúng mình, uống cà phê và yêu điên cuồng như thế”. Bạn kể tao yêu anh từ câu nói đầu tiên khi tao ngồi ở một quán cà phê Trịnh. Giọng anh trầm : “Đời chưa đủ đắng sao còn uống cà phê, con gái chỉ nên uống cam vắt để đẹp da mặt thôi cô bé”. Hắn giỏi thật, vì câu đó mà tao yêu. Nghĩ lại thì buồn cười thật, tuổi 20 nhìn đâu khắp bầu trời cũng là người đó. Nhớ lại lúc bạn khóc, giọt nước mắt hiếm hoi đục ngầu, bờ vai xanh run rẩy nấc lên từng hồi một. Nhìn thương lắm. Vậy mà một tháng sau nó gọi điện sang bảo “ nuôi dùm tao chú cá, mày rỗi thì đến cho ăn. Thỉnh thoảng cũng ngủ lại nhà tao, tao cần hơi ấm. Không lạnh lắm”. Bạn không khóc nữa nhưng cười buồn, giọng nó khô khốc trong cổ họng “ Tao đã cố yêu anh cho đến khi anh nói chúng mình nên dừng lại . Nên cứ phải can đảm và bướng lì như này“.
Bao ho lao dong

Tuổi 20 đã từng yêu, những câu chuyện kể hoài không hết, giấu kín như một báu vật bất khả xâm phạm. Người ta từng hỏi em nhiều hà cớ gì người ta hay nói xấu người yêu cũ: ”Ừ thì còn thương nên còn giận, không phải nhất thời mà nói người kia đâu, có lẽ vì lúc ấy mình đau quá nên thành ra chẳng kịp nhìn thấy niềm đau của ai kia nữa . Phải đợi đến lúc trưởng thành thì mọi thứ sẽ khác..."
Giay dan tuong

Những va vấp tuổi đôi mươi đôi lúc làm mình đi lạc nhưng đổi lại luôn có ma lực tiềm tàng ghê gớm. Bó gối khóc xong rồi thôi chẳng ủ ê như hồi 17, để thấy mỗi lúc đưa mắt ra khoảng không bao la ngoài kia ừ nhỉ mình đã có bao nhiêu ngày hoang phí. Vậy là nằm dậy, tức tốc ba lô lên rồi đi. đi khắp nơi, làm việc điên cuồng. Nhận ra bài học sâu sắc nhất vẫn là phải tập thương bản thân mình trước đã.
 Tay trang rang
Cuộc đời mình nếu một khi đã bước đi thì đừng ngại dấn thân và cũng không nên trông chờ vào bất kì ai kia để mình dựa dẫm. Người đó có là hơi ấm thì cũng chỉ ở một thời điểm nào đó thôi. Còn mình mình phải tự sưởi lấy mình ở bất cứ nơi nào, bất cứ đâu khi mình muốn. Huống chi tình yêu tuổi 20 hẹn đủ điều, rồi mai kia chẳng ai còn muốn ở bên ai nữa.
sua may nuoc nong

Khi em ở tuổi 20 em luôn nghĩ mình chỉ sống vì một người. Khóc khi người đó buồn, luống cuống khi người đó đau mà không hề biết trái tim mình nhiều lần chảy máu. Trái tim ích kỉ là vậy, vậy mà khi yêu nó ngu ngốc đến khó tin. Vì sống vì một người nên mọi ngõ ngách người đó đi, mọi kí ức về người đó em nằm lòng thuộc hết. Là những con đường Hà Nội đầy gió, là tháng 3, là thành phố của những ngày ồn ã, cái thành ban công bám bụi không biết vô cớ thế nào mà cũng vẽ được tên anh. Rồi những đêm không biết vì sao nước mắt mình tự chảy thèm cái ôm của người đó, muốn mình lớn thật mau.
 May ao somi gia re

Ừ thì vì có bất chấp nhưng không vì đó mà bỏ mặc bản thân mình, đến một lúc có thể nói em buông đây đừng bắt em phải thương anh nữa. Bắt gặp nhau giữa con phố tập nập người, soạn một sms chúc mừng đám cưới…bình thản nghĩ về mọi điều đã qua. Tuổi trẻ, niềm đau…chưa bao giờ đẹp và trong như thế.

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

No comments:

Post a Comment

Popular Posts